thần bí, nếu như mặt chữ ngửa lên, thì làm theo cách mà cô đã nghĩ, nếu
mặt không có chữ ngửa lên thì…cô thấy đây không phải trò mê tín, mà rất
chuẩn xác. Trước đây, cô và Hà Tiểu Khê mỗi khi phân vân về chuyện gì
đó, họ lại tung đồng xu lên để đưa ra quyết định, kết quả, mỗi lần lựa chọn
đều là “bóng tối đã qua, ánh sáng đã đến”.
Haha, đồng xu đã được tung lên, nghe thấy âm thanh của nó chạm
xuống đất vang dội, nhưng cô nàng không dám mở mắt nhìn, thật căng
thẳng…..
Từ từ, từ từ và hồi hộp mở mắt ra. Nếu như lúc đó đang đứng trên lầu
cao 18 tầng, bảo cô nhảy xuống, chắc cô cũng không một chút do dự.
Nhưng tòa nhà này chỉ có 2 tầng, nếu có nhảy xuống, chẳng có gì oanh liệt
…….
Nhắm mắt lại, chỉ thấy một tâm trạng bi thương trải dài vô tận.
Cũng không biết sau bao lâu, Hứa An Ly đã mở to đôi mắt trong vô
thức, nhìn chằm chằm vào đồng xu đang phát ra ánh sáng trong bóng tối.
Haizz, mặt chữ, kia không phải là chữ sao? Hóa ra sau một hồi căng thẳng,
cô đã nhìn nhầm.
Chữ này, giống như đi tranh cử tổng thống, để rồi cuối cùng, tuy giành
được số phiếu bầu tuyệt đối, nhưng cô không có cách nào có thể biến niềm
vui mừng và sợ hãi trong giây lát thành một tiếng cười vô tư sảng khoái,
muốn cười cũng không được! Chuyện này, quá lớn, lớn đến nỗi có thể thay
cô quyết định cả quỹ đạo cuộc đời mình. Là khúc cong hay con đường bằng
phẳng. Hạnh phúc và không hạnh phúc. Cô không biết … không có ai có
thể thấy trước tương lai của mình.
Tuổi thanh xuân giống như làn đường một chiều, chỉ có đường tiến mà
không có đường lùi.