GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 17

Như thể sẽ không có gì nếu cuộc sống con người trở nên giống nhau,

cũng không có kiểu giống như thật mà lại là giả, chỉ có một cách lựa chọn.
Cô nghe thấy một âm thanh vang lên như đang tự nói với mình: “Đừng
trách trăng sáng bất tri li hận khổ. Phá kiền thành điệp, song song phi”

Hứa An Ly dùng sức thở ra một hơi! Cô tự lẩm bẩm: “Làm kén để tự

trói buộc, phá kén để biến thành bướm. Nếu như không phá kén, có thể
thành bướm được không? Nếu như không thành bướm, lấy gì để tung cánh
mà bay? Phá kén chắc chắn là đau rồi…bướm lại lãng mạn, biết đâu?”.

Mấy tối nay, tối nào cô cũng ngây người nhìn lên trần nhà không chớp

mắt, từ tối cho đến sáng, nếu như có thể nhìn xuyên thủng trần nhà nghĩa là
đã tìm ra được lối thoát, không biết ánh mắt của cô có thể tạo ra được bao
nhiêu lỗ nhỏ chi chít như những tổ ong? Hứa An Ly vẫn không nhận ra
được cảm giác đó, cô đang cố gắng loại bỏ thứ cảm giác này và nén chặt nó
vào một góc sâu khuất nhất trong trái tim. Cô nghĩ, chỉ như vậy, mới không
để người khác biết đến. Nhưng cách đó chẳng khác nào như hồ lô trong
nước, càng nén chặt bao nhiêu thì càng nổi lên bấy nhiêu, cuối cùng, muốn
nén cũng không nén xuống được, giống như trái tim của cô đang nổi nênh
trên biển nước. Mặc cho sóng nước, thậm chí không có gió, nhưng cũng
dập dờn, với vô số làn sóng lăn tăn nổi lên…

Trong bóng tối, cô từ từ nhắm mặt lại. Hãy quên anh ta, hãy quên anh

ta….

Từ trong đôi mắt của Hứa An Ly có một thứ nhấp nhánh như nước

đang dần chuyển động, chầm chậm lăn dài xuống. Đó là nước mắt, những
giọt nước mắt trong suốt rõ ràng, mang bao nỗi khát vọng trong sáng của
một thiếu nữ, nhưng lại không hiểu thế nào là đợi chờ, say sưa ngọt ngào.
Như dòng suối, vui vẻ khoan khoái tuôn chảy.

Tít! Tít! âm báo tin nhắn từ con dế yêu của cô bỗng vang lên, sau hai

tiếng kêu vang dội trong căn phòng đầy tĩnh mịch, khẽ khàng im tiếng, hiển