anh đã tự tin đi tiếp. Sau này trường đã cho anh đi học nghiên cứu sinh, học
tiến sĩ rồi giờ trở lại trường dạy học.
"Người này chính là tôi." Thầy Chu không nhìn Hứa An Ly mà nói.
"Có những lúc, em không bi đánh bại bởi người mà là bị đánh bại bởi chính
mình!"
Đúng vậỵ. Chúng ta chịu thua tình yêu, nhưng không chịu thua chính
bản thân mình!
Chúng ta chịu thua tuổi trẻ, nhưng không chịu thuangày mai? Chúng
tạ chiu thua hiện tại nhưng thua tương lai. Chúng ta chịu thua một lúc,
nhưng không thể chịu thua cả một đời người! Đời người chỉ có một lần,
tuổi trẻ chỉ có mấy năm, tình yêu thì lại có thế có vô số lần. Con người
trong cuộc đời có rất nhiều việc xảy ra và luôn quan trọng hơn rất nhiều so
với tình yêu. Chỉ có điều, chân lý này không phải bất cứ người trẻ tuổi đang
yêu nào có thể thực sự hiểu và lý giải được. Khi người ta đã tới tuổi trung
niên, hoặc là đã trải qua nhiều gian nan trắc trở, trải qua bao nắng mưa, họ
mới có thể dần lĩnh hội được. Những điều sâu sắc như thế còn đáng khắc
cốt ghi tâm hơn ngàn vạn lần so với những lời nói không đáng tin cậy mà
người ta nói với bạn.
Thế nhưng! Mãi mãi là muộn màng.
Thầy Chu lúc này không giống chút nào so với một người đàn ông ba
mươi tuổi mà là một chàng trai anh tuấn ngời ngời khiến cho người ta tin
tưởng, khiến cho người ta có mong muốn được nói chuyện cùng.
“Thầy thực sự chưa từng hận cô ấy sao?” Đám lá rụng bay lượn trước
mắt, ánh trăng không biết từ bao giờ đã trèo lên tít ngọn cây, tỏa ánh sáng
mềm mại như những sợi bông, chiếu rọi cả một vườn trường và những
người trẻ tuổi đang ngồi tại các góc rì rầm nói chuyện. Có lúc, không biết
có phải vì ánh trăng sáng mềm mại này đã khiến cho buổi đêm trở nên như