trường trọng điểm chỉ có tám mươi lăm phần trăm, vào một trường đại học
thông thường chỉ có tám mươi lăm phần trăm.”
La Ngọc Mai nhìn thấy câu trả lời của Lý Khai Phục mà nhẹ cả người.
Đột nhiên, bà nghĩ lại cách giáo dục của người Mỹ đối với con cái: Phải có
trách nhiệm đối với việc mình chọn lựa.
Trên thực tế, mặc dù Hứa An Ly không chịu thừa nhận sai lầm, nhưng
cô cũng đã không còn kiên quyết như lúc đầu. Minh chứng là cô đã từng ấn
nút gọi vào số điện thoại quen thuộc của mẹ nhưng rồi lại tắt đi.
Im lặng phải chăng có thể xem như là một lời giải thích khác cho sự
ăn năn?
Sau lần tụ họp ấy, rất ít khi cô nhìn thấy Thẩm Anh Xuân, ngược lại
thường xuyên nhìn thấy Từ Di. Sự thân thiết và nhiệt tình của Từ Di đột
nhiên làm cho Hứa An Ly cảm thấy có hơi chút xa lạ và không phù hợp. Kỳ
thực, Hứa An Ly rất muốn trở thành bạn tốt của Từ Di, nhưng có phải trong
tiềm thức, cô vẫn suy nghĩ về chuyện đó? Mỗi lần gặp Từ Di, Hứa An Ly
đều muốn hỏi về những điều đã xảy ra, nhưng mỗi lần định hỏi rồi, cô lại
quyết định không nói nữa.
Từ Di rất quan tâm tới Hứa An Ly. Những lúc gặp nhau cô chẳng nói
chuyện gì khác ngoài nhắc đến Tần Ca. Anh ấy có phải là người chu đáo?
Đẹp trai? Có sức cuốn hút đối với con gái?
Cuối cùng, đỉnh cao của câu chuyện luôn là có nhiều cô gái yêu thầm,
muốn được anh ấy quan tâm. Anh ấy rất tốt với em. Hứa An Ly chỉ cười
cho qua chuyện, mặc cho chị ta cứ nói huyên thuyên một mình.
“Chị Từ, sao em không nhìn thấy bạn trai của chị?” Thấy Từ Di không
ngừng nói, Hứa An Ly chỉ còn cách đổi chủ đề.