Mặt của Hứa An Ly đỏ chẳng khác gì quả táo chín, thật ngại quá. Cô
âm thầm lo lắng không biết tối hôm đó, mình có làm điều gì khó coi không,
nhưng nếu hỏi thẳng Tần Ca thì thật là xấu hổ. Tuy nhiên, chỉ cần nhìn kiểu
cười cổ quái của anh ta cũng khiến cô hiểu là ngày hôm đó cô chẳng làm
được việc gì gọi là tao nhã. Đột nhiên nghĩ ra chuyện Mạch Tuấn Long cứ
liên mồm gọi cô là chị dâu, hừm! Chắc chắn đằng sau anh ta…
“Nói thật cho em biết, có phải anh lợi dụng lúc người khác đang gặp
khó khăn…”
Nghĩ lại màn “tra tấn” ngày hôm đó, Tần Ca thực sự muốn giáo huấn
cho cô tiểu nha đầu này một trận. Cô đã hại anh cả đêm không ngủ, hôm
sau lên lớp ủ rũ còn bị Mạch Tuấn Long chế giễu khiến anh ta không nói
được câu nào, nhảy xuống sông Hoàng hà cũng không rửa hết tội.
“Không biết ngại lại còn hỏi, may em chưa làm anh…” Tần Ca nhìn
Hứa An Ly chằm chằm.
“Nói mau, làm anh thế nào?” Hứa An Ly đưa tay ra nắm lấy tai của
Tần Ca, vẻ hết sức lo lắng!
“Ăn hiếp chết này!”
“Này, làm gì có chuyện con gái đi ăn hiếp con trai chứ? Em định ăn
hiếp anh, nhưng em co thể ăn hiếp nổi anh sao?”
“Em dùng cái cổ của anh để làm gối ôm, nhưng có phải là ôm đâu, mà
là bóp. Vẫn chưa là gì, em còn dùng cơ thể của anh để làm giường, nằm
ngả nằm nghiêng, rồi lại còn lấy chân đạp anh xuống đất…”
“Á! Nói như thế, thì em đã mất trinh rồi sao?” Hứa An Ly mặt mũi
nhợt nhạt hét lên thảm thương!
Tần Ca phá lên cười: “Người mất trinh không phải là em, mà là anh!”