GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 173

Hứa An Ly nhìn Tần Ca nghi hoặc: “Sao lại là anh? Từ xưa đến nay,

mất trinh phải là con gái chứ, cơ thể của đàn ông luôn thích khám phá cơ
thể của phụ nữ, nếu anh như thế mà bị gọi là mất trinh thì mẹ ơi, thế gian
này còn công lý nữa không? Em không muốn sống nữa! A…”

Tần Ca thôi cười, ánh mắt của anh đã mềm mại trở lại.

Hứa An Ly không nhận ra sự thay đổi của Tần Ca, vẫn tiếp tục lắc

cánh tay của anh và hét lên thảm thương: “Em không mất trinh, đừng có mà
dọa em, được không? Em đúng là chưa mất trinh, anh nói đi mà…” Nước
mắt thiếu chút nữa là trào ra. Hứa An Ly cố gắng dùng nốt chút sức lực
cuối cùng, gạt đi sự yếu đuối, miễn cưỡng giữ lại một phần kiên cường
mỏng manh dễ vỡ.

“Trong tưởng tượng của em, đàn ông là sói đội lốt cừu sao?” Bô dạng

của cô khiến anh vừa tức, vừa buồn cười.

“Làm sao em biết được anh là sói hay cừu chứ?”

Tần Ca không nói gì thêm nữa, chỉ lặng lẽ nhìn Hứa An Ly.

Trong trường, dưới tán cây, Hứa An Ly chầm chậm cúi đầu. Ánh sáng

của mặt trời dội xuống làm cho hình bóng sau lưng họ in hằn trên mặt đất,
nghiêng dài và tĩnh mịch. Đột nhiên có cảm giác sợ hãi, sợ hãi vì sự tĩnh
lặng bất thường, sợ hãi vì trong đôi mắt của anh vô tình mang theo sự dịu
dàng.

Điều khiến Hứa An Ly không biết phải làm sao chính là câu hỏi của

Tần Ca: “Anh ấy… chưa bao giờ yêu em đúng không?”

Ít nhất, Hứa An Ly chưa bao giờ nghĩ đến. Cô chưa bao giờ nghĩ

người con trai ngồi trước mặt sẽ hỏi cô như vậy. Đây là bí mật của riêng cô.
Cho đến giờ phút này, ngoài Hà Tiểu Khê ra thì không có người thứ ba biết.