đưa tay vịn vào một cành cây, hổn hển thở gấp. Cô cho rằng làm thế có thể
bớt căng thẳng. Cô đưa tay lên mặt, bàn tay ướt nhòe nước mắt. Bất giác,
hai tay cô bưng lấy mặt. Lần đầu tiên, Hứa An Ly khóc nức nở vì một
người con trai không còn yêu mình nữa.
Về sau, nhiều lần Hứa An Ly trông thấy Thẩm Anh Xuân, cô ta lúc
nào cũng sôi nổi và tỏa sáng. Nhưng Hứa An Ly luôn cảm thấy đằng sau vẻ
sôi nổi và tỏa sáng đó đang ẩn chứa điều gì. Giả tạo ư? Đạo đức giả ư? Hay
cô ta đang che giấu điều gì ghê gớm? Cảm giác ấy mang lại cho cô một nỗi
đau âm thầm. Theo cô, Thẩm Anh Xuân và Từ Di đang giăng bẫy mình.
Mà cô lại không biết nên làm thế nào. Không! Đó không phải là sự sôi nổi,
mà đó là cái nhìn dò xét của một kẻ ngồi trên cao. Đó không phải là sự tỏa
sáng, mà đó là sự phân biệt đẳng cấp. Đúng như thế! Một kẻ có tiền ngồi
trên cao nhìn xuống, một sự hào nhoáng giả tạo, một loại quý tộc bất khả
xâm phạm, một lề thói và bộ dạng của kẻ bề trên.
Từ nhà ăn, đợi cho Đường Lý Dục đi bề ký túc xá, Từ Di khoác vai
Thẩm Anh Xuân, ghé tai thì thầm nói nhỏ. Thẩm Anh Xuân nghiêm trang
hẳn lên, dè chừng và tỏ ra lúng túng. Có thể hiểu, tình yêu là nguồn nước,
người con gái là nhánh cỏ, còn người con trai là đập cung cấp nước bao
quanh, tưới tắm cho cỏ mọc nơi nơi.
“Cô ta nói thẳng ra là cô ta có bạn trai, đó chẳng phải là công khai
chiến đấu với mình hay sao? Đừng ngốc nữa, kết bạn với cô ta, trên đời này
làm gì có ai lại coi bồ của bạn trai mình là người bạn tốt nhất? Thẩm Anh
Xuân, bình thường cô thông minh là thế nhưng khi quan trọng sao lại ngốc
như vậy. Cô ta không trong sáng như cô tưởng đâu…”
Thẩm Anh Xuân không hề nghi ngờ lời nói của Từ Di. Tuy bố mẹ hết
sức phản đối mối quan hệ này, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chuyện
của cô. Họ đang ở bên Mỹ. Bây giờ thì lại khác, nhành cỏ xanh không phải
là của mình lại được tưới tắm mơn mởn ngay trước mắt. Dòng nước mát
nhất định phải là của riêng cô – Thẩm Anh Xuân, chứ không phải là của