GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 183

Nếu tất cả cứ thế trôi đi, mãi mãi không gặp lại anh ta, hay dù có gặp

lại đi chăng nữa thì cũng đã nhạt nhòa phôi pha, vậy cũng tốt. Người ta
chẳng phải đã nói thời gian là một thấy thuốc giỏi hay sao? Đúng, Hứa An
Ly hy vọng mình sẽ hờ hững đi qua bốn năm đời sinh viên, rồi lặng lẽ biến
mất trong biển người đông đúc. Vài chục năm sau, cô nhận được tin anh ta
đang sống hạnh phúc với người ấy. Vậy là đủ.

Sáng sớm ở “Vũ Lâm Cốc”

Những ánh nằng lọt qua kẽ lá, rắc vàng trên mặt đất. Dưới bóng cây,

lác đác vài ba người đọc sách.

Hứa An Ly đứng một mình dưới một cây ngân hạnh lớn, tay giở cuốn

sách tiếng Anh. Nơi đây cách sân vận động vài trăm mét. Buổi sáng ở đây
có nhiều người đọc sách, nhưng đến tối, nó lại biến thành thiên đường của
tình yêu. Một vài người ngồi đọc sách một mình, cũng có những nhóm ngồi
đọc thành từng cặp, chẳng ai để ý đến ai.

Từ chạy bộ chuyển sang tập thể dục thẩm mỹ, như thế cũng tốt. Một

Hứa An Ly cảm tính sẽ lựa chọn chạy bộ, một Hứa An Ly lý tính sẽ chọn
thể dục thẩm mỹ. Nhưng cuối cùng, lý tính đã chiến thắng được cảm tính.
Cô vốn là đứa trẻ cứng đầu. Nhiều khi cô tự buộc mình phải làm những
việc mà mình không thích, hơn nữa còn làm rất tốt, khó khăn cũng chẳng
nản lòng.

Trừ bản thân cô ra, mọi người đều có thể thấy cô thân thiện và cởi mở.

Dù thế nào, một khi đã quyết định thì sẽ không thay đổi. Chẳng ai chịu

được cảnh mấy người túm tụm lại, nói mãi cái chuyện ân ân oán oán. Có lẽ
thầy Chu nói đúng, chính anh tự gạt bỏ hạnh phúc của mình, chứ không
phải ai khác. Sau lần nói chuyện đó, Hứa An Ly đột nhiên hiểu ra. Thầy
Chu cũng trở thành một người bạn đáng tin cậy của cô. Lần đầu tiên được
thầy Chu đưa tới “Vũ Lâm Cốc”, cô mới biết ở đại học B có một nơi lãng