Bởi vì anh mà vết thương của tôi mới thẳm sâu như vậy.
Ngày 8 tháng 11 năm 2003 – Nhớ cậu, Tiểu Khê
Thu đã sang từ lâu, nhưng cảm nhận vẫn chưa rõ ràng. Nếu như ở
thành phố của miền bắc, thì mùa này đã là mùa đông phủ đầy tuyết rồii. Ở
đây vẫn ấm áp. Nhưng mỗi khi ngước mắt lên nhìn bầu trời hoặc ngắm
những cây xanh đang nở hoa, tôi mới có thể cảm nhận được rất rõ sự bao la
của bầu trời và sự cô đơn của những cây cổ thụ, nó giống như nỗi lòng của
mình vậy.
Trong nháy mắt, mùa hè vừa qua đi, nhưng trước mắt tôi giờ đã là mùa
đông tuyết trắng. những chú chim ẩn mình sau những cành cây xum xuê lá,
những bông tuyết trắng từ trên bầu trời xa xăm bay xuống, lấp đầy khoảng
trống. Những chú chim nhỏ mang theo chim con bay từ miền bắc sang
miền nam tránh rét, để lại những tiếng kêu cô độc, khiến cho con người
không thể không nhớ đến những kỉ niệm xưa. Tôi bỗng chợt nhớ ra, không
biết đã bao lâu rồi, Tiểu Khê không ở bên cạnh mình. Mình cũng rất lâu rồi
không nhớ tới cậu. Vì một người mà cố quên cậu, rồi cũng vì một người mà
nhớ đến cậu. Tiểu Khê, có phải cậu cũng nhớ mình như vậy không?
Là suy nghĩ có phần hơi áp đặt, suy nghĩ bối rối, thậm chí muốn khóc.
Ha ha, có phải vì những lời lẽ văn thơ này mà cậu sẽ cho rằng tớ đang
u sầu không? Có lẽ cũng có một chút.
Từ trước tới giờ, ngoài cậu ra chưa có ai mắng tớ như vậy. Tiểu Khê,
mình xin lỗi. Mình vẫn muốn được tiêu tiền của cậu dù có đôi lúc là lãng
phí, vẫn muốn bị cậu mắng một lần, cậu càng mắng tớ như vậy, trong lòng
tớ lại càng thấy dễ chịu.
Cảm giác thật lạ lùng! Cậu mắng chẳng sai chút nào. Thời gian qua, tớ
thực sự rất ít nhớ cậu. Tớ cứ tưởng rằng mình đã quên cậu rồi. Nhưng tớ
phát hiện ra một điều tệ hại là những khi buồn, tớ vẫn nhớ tới cậu.