đình rằng có việc ở trường, chỉ có Hứa An Ly biết sự thật là Hà Tiểu Khê
muốn ở bên cạnh anh chàng kia thêm chút nữa. Tiểu Khê đang say đắm
trong tình yêu ấm áp và nụ hôn mềm mại của anh ta…
Cũng vì anh chàng người Na Uy mà Hà Tiểu Khê bỗng hiểu được tâm
trạng của Hứa An Ly khi đó. Đúng là cái tuổi của tình yêu, uống nước cũng
thấy no, chỉ sợ là muốn uống mà không có nước để uống, đó mới là sự bi
đát.
Chẳng có ai mãi mãi ở cái tuổi mười bảy, nhưng luôn có những người
mười bảy tuổi thì sẽ có sự hoang mang lo lắng của tuổi này.
Hứa An Ly không nói với mẹ về việc mình đang chuẩn bị thi lại, cũng
không kể về những chuyện đã xảy ra trong trường. Hằng ngày, cô chẳng
nói chẳng rằng, chỉ giúp mẹ làm việc nhà, giặt ga giường, giặt vỏ chăn,
quét dọn, giống như một người chủ đảm đang của gia đình vậy. So với
trước đây, cô hoàn toàn biến thành một con người khác. Điều đó khiến mẹ
cô mỗi lần nhìn con gái là một lần ngạc nhiên, rồi chỉ khẽ lắc đầu. Khẽ thở
dài một tiếng! Không biết từ khi nào, con gái bà đã học được sự khoan
dung và tình yêu?
La Ngọc Mai vẫn kèm lớp ôn thi tốt nghiệp, vẫn bận rộn ngày đêm.
Thường xuyên có những em lớp dưới trẻ tuổi đến nhà hỏi bà về bí quyết thi
đỗ vào các trường mà họ mơ ước. Những lúc như vậy, bà sẽ giới thiệu họ
cho Hứa An Ly.
Khi nhìn thấy vẻ mặt ngưỡng mộ của các em, mặt cô bỗng nóng ran
lên, cô nhớ lại những cảnh tượng trước đây khi cô đối đầu với mẹ, nhớ đến
sự ương ngạnh của mình, cảm thấy mình thật không xứng làm đàn chị của
người ta.
Ngoài cửa số, mùa đông của thành phố nhỏ vùng biên thuỳ đang rơi
một trận tuyết dày. Mọi người đã sớm quen với cái giá lạnh này. Đường