phố, quảng trường, dường như không thấy người đi lại. Bầu trời trắng xám,
ngay cả đàn chim cũng bay về tổ tìm chỗ ấm áp. Tuyết, khắp mọi nơi đều là
tuyết, một khoảng mênh mông trắng xoá.
Cách vài ngày người đàn ông đó lại gọi điện đến, giọng nói rất hút
hồn. Ân cần hỏi han mẹ, sau đó còn hỏi thăm Hứa An Ly vài câu.
Thực ra Hứa An Ly đã gặp người đàn ông đó rồi. Trước kia khi vẫn
chưa thi vào đại học, thỉnh thoảng trong nhà bị hết gas, chú ấy vẫn thường
đến giúp. Mất điện, chú ấy lại làm nhiệm vụ của một thợ điện. Tóm lại,
trong nhà có việc gì nặng mà đàn bà không làm được sẽ có bóng dáng của
chú ấy xuất hiện. Mẹ gọi chú là chú Lục.
Khi ấy, bất kể chú Lục là người có công danh và thế lực, nhưng Hứa
An Ly vẫn không chấp nhận bất cứ người đàn ông nào ngoài bố cô ra, cho
dù người đàn ông đó có quan tâm đến mẹ con cô thế nào, có chu đáo đến
đâu, có bảo vệ mẹ con cô đến đâu. Mỗi lân nhìn thấy người đàn ông khác,
cô đều nhớ đến bố cô, người mà đã từng thề non hẹn biển sẽ sống với mẹ
cô đến già, nhưng đến khi mẹ cô không còn trẻ nữa, ông lại từ bỏ mẹ con
cô mà đi. Theo cam kết trong bản ly hôn, hằng tháng bố sẽ gặp cô môt lần,
nhưng cứ đến cái ngày đặc biệt đó là Hứa An Ly lại tìm mọi cách trốn học.
Cô thường trốn lên dốc núi phía sau trường học
Dốc núi đó cách trường không xa, núi cũng không cao, có những
khóm cây bạch dương đang um tùm. Xa xa nhìn lên, nó giống như chiếc
váy trắng của thiếu nữ, tung bay phấp phới. Những cành lá đan xen vào
nhau thành từng tán lớn che lấp cả ánh mặt trời, phản chiếu xuống thành
từng vùng chỗ sáng chỗ tối như tâm trạng lúc nhỏ của cô vậy. Thực ra, cô
rất muốn gặp bố, nhưng trong lòng lại có một thứ bản năng, từ chối gặp bố,
yêu bố, để rồi có cảm giác ghét bố.
Nhưng cùng với sự chuyển dịch của thời gian, cô càng ngày càng
thích ngày đó. Ngày đó, dường như là một dịp lễ tết lớn trong lòng cô, tràn