GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 340

“Ngồi xuống đi, mọi người cùng nói chuyện vui vẻ có hay hơn

không.” Hứa An Ly kiên quyết nói.

Chu Lệ Diệp cười một cách thần bí.

Vi Vi kéo tay Chu Lệ Diệp, cô lên tiếng: “Này! Không được! Đừng

làm hỏng chuyện xem mặt của mình.”

“Được được, mình tán thành cho các cậu, cám ơn các cậu đã đến đây

cùng mình. Cho mình gửi lời hỏi thăm anh rể tương lai nhé.” Hứa An Ly
cười nói.

Ba người nhún vai cười khoan khoái bước đi. Họ vừa đi ra khỏi, trong

phòng đang nhộn nhịp bỗng trở nên im lặng lạ thường. Hứa An Ly nhìn
Tần Ca, nhất thời không tìm được lời nào thích hợp để nói, nhưng không
thể phủ nhận rằng, tối nay cô đã rất vui.

Thực tế, lúc này, Hứa An Ly có rất nhiều điều muốn nói với anh, tim

đập thình thịch, cô không biết phải nói như thế nào. Im lặng không có nghĩa
là không có lời gì để nói, đây là cách biểu đạt rất ăn khớp của hai người. Kể
từ khi hai người quen nhau đến giờ, thời gian mỗi lần ở bên nhau đều qua
đi trong sự tĩnh lặng. Hứa An Ly đề xuất ra ngoài đi dạo.

Trong phòng toát ra nồng nặc mùi rượu, bát đũa ngổn ngang. Tần Ca

đã mua vé khứ hồi, là mười rưỡi tối nay, vẫn còn hơn một tiếng nữa để có
thể đi dạo.

Ánh trăng bên ngoài rất đẹp, trong sáng như nước vậy. Hứa An Ly rất

ít khi đi dạo trong cảnh đêm tối thế này, rất nhiều người đang hối hả rời
khỏi trường, còn mình cũng sắp phải tốt nghiệp rồi, ít có lúc nào tâm trạng
vui vẻ. Những ngày này của cô luôn ưu phiền đến chết, visa của Hà Tiểu
Khê cũng sắp xong rồi, cô giục Hứa An Ly rốt cuộc là có đi Na Uy hay
không?