GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 342

Cô tưởng rằng mình sẽ không yêu nữa, cũng không có khả năng nhận

biết tình yêu nữa. Nhưng thực tế đã cho thấy, cái tình yêu đang ngủ sâu ấy
cuối cùng cũng đã được đánh thức dậy.

“Em tưởng rằng, một người thích một người là mãi mãi không thể

thay đổi được. Em tưởng rằng cả đời người chỉ có thể yêu một lần. Em
tưởng rằng, tất cả đàn ông đều bạc tình. Em tưởng rằng, yêu một người chỉ
cần thấy anh ấy hạnh phúc thì mình cũng hạnh phúc.”

Tần Ca mấy lần định cắt ngang lời nhưng đều bị cô ngăn lại, cô nói

tiếp: “Hoàn toàn không phải vậy, con người không vĩ đại như thế, tình yêu
luôn ích kỷ. Vì vậy, Tần Ca, xin lỗi, em xin lỗi anh.”

Nghe thấy Hứa An Ly nói vậy, Tần Ca bỗng có một cảm giác thanh

thản. Vốn dĩ, anh cũng không biết nên mở miệng nói như thế nào, nhưng
may quá, đã như vậy thì cứ nói hết ra, chẳng có gì phải xấu hổ cả.

Cái thứ tình yêu này, vốn dĩ hơn nửa đều là sai sót ngẫu nhiên. Kiên trì

ba năm rồi, cũng chẳng có gì để hối tiếc nữa.

Vì vậy, Tần Ca nói: “Hứa An Ly, điều này chẳng có gì là lạ, còn nhớ

em đã từng nói, tình yêu không phải là sự cho đi của một phía, mà cần hai
linh hồn cọ xát nhau để phát ra tia lửa. Nếu đã cọ không ra tia lửa, nếu
chúng ta cũng đã từng cố gắng rồi, thì cũng chẳng có gì hối tiếc cả, đây là
sự sắp đặt đầy dụng ý của số phận. An Ly, anh chúc em những ngày tháng
sau này được hạnh phúc.”

Hứa An Ly ngoái đầu lại, ngây ra nhìn Tần Ca. Sau đó, cô thong thả

nói: “Em không cần lời chúc phúc của anh, em cũng không cho rằng đây là
sự sắp đặt đầy dụng ý của số phận! Còn có anh bên cạnh, khiến trái tim em
có thêm một chỗ dựa và sự ấm áp. Tại sao em luôn cho rằng giữa chúng ta
sẽ không có tình yêu? Em biết em đã làm anh đau lòng, em chưa từng nghĩ
đến cảm giác của anh, em vô tư tận hưởng sự quan tâm, sự bảo vệ của anh