GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 343

và em chỉ nghĩ đến cảm giác của mình. Tại sao từ trước tới giờ anh chưa
bao giờ oán trách em?”

“Vì vậy, em cảm thấy có lỗi với anh? Vì thế mà thương hại anh?”

Hứa An Ly khẽ gật đầu, nhưng lại lập tức bổ sung thêm một câu:

“Cũng không hẳn là vậy.”

“Anh không cần lòng thương hại, như thế rất mệt. Em mệt, anh cũng

mệt.” Tần Ca lạnh nhạt nói: “Anh hy vọng em sẽ sống tốt hơn anh! An Ly!
Anh thật lòng đấy.”

Hứa An Ly nhẹ nhàng hít thở, một trận đau dữ dội chợt lăn qua khe

cửa trái tim, nước mắt cô bỗng dưng trào ra.

Cô đã làm tổn thương anh! Trong lúc này, Hứa An Ly mới biết, cô thật

sự mất đi cái gì. Cô không phải là thiên thần, mà là một ác quỷ.

“Em xin lỗi.” Hứa An Ly khóc nghẹn ngào nói.

Cô biết sự ương ngạnh và sự ích kỷ của mình đã làm anh bị tổn

thương, chỉ có mất đi rồi, mới thấy quý sự tồn tại của nó.

“Em không biết phải làm thế nào mới có thể không mất anh.”

“Đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi. Chúng ta lấy cách này để từ biệt

nhau. Chính tại đây đêm nay và cả sau này nữa, chúng ta vẫn là anh em tốt
của nhau.”

Tần Ca đưa tay ra, chuẩn bị bắt tay từ biệt. Nhưng tay của Hứa An Ly

đưa ra nắm lại lấy tay Tần Ca, nắm rất chặt!

Cô nhìn anh đầy nghi hoặc, nước mắt giàn giụa.