khoảng thời gian sau khi tốt nghiệp này, suy nghĩ của anh dường như thay
đổi rất lớn, tại sao lại phải đi Mỹ? Không đi Mỹ thì sẽ không mở mày mở
mặt được hay sao? Còn nữa, nếu như anh thật sự đi Mỹ, để lại một mình
mẹ ở trong nước, anh sẽ không yên tâm. Sức khỏe của mẹ không tốt, những
năm trước, bà có cơ hội để đi bước nữa, nhưng lại sợ bố dượng đối xử với
con trai không tốt, người cũng già đi nhiều, lại không muốn tìm thêm bạn
đời, bà chỉ muốn con trai kết hôn, rồi dọn đến sống chung.
Rất nhiều vấn đề thực tế khiến cho tư duy của Đường Lý Dục thay
đổi. Đợt này lại luôn cãi nhau với Thẩm Anh Xuân, chính anh cũng không
hiểu vì sao lại cãi nhau, cứ mở miệng ra, là đã thấy hỏa khí rất lớn giữa hai
người. Sau mỗi lần cãi vã anh lại vô cùng hối hận. Anh không muốn biến
cuộc sống của hai người trở nên khói lửa ngút trời như thế. Vì vậy, thời
gian này, anh rất ít khi vừa tan sở là về nhà ngay, anh thà làm thêm giờ còn
hơn là về nhà sớm. Rất phiền. Hôm trước, có một người bạn làm cùng
ngành ở Bắc Kinh đến công tác, Đường Lý Dục luôn đi cùng bạn, đó cũng
được coi như là một sự giải thoát nhất thời. Tối mai, người bạn làm cùng
ngành sẽ trở về Bắc Kinh, Đường Lý Dục đã mua vé cho anh ta, phải đến
bến xe đưa tiễn.
Còn nhớ lúc mới vào công ty thực tập, một buổi trưa có một nữ đồng
nghiệp nói với Đường Lý Dục rằng thực tế cuộc sống là viên thuốc dập tắt
tình yêu. Đường Lý Dục đã từng dùng hàng đống lý lẽ để phản pháo lại chị
ta. Nhưng bây giờ anh đã thấu hiểu lời nói chân thực của chị ấy.
Khi còn trẻ, anh đã ngờ nghệch cho rằng tình yêu chỉ là chuyện của
hai người, không liên quan gì đến chuyện tiền bạc, môi trường, bối cảnh gia
đình, cho rằng tình yêu là sự đồng điệu và thơm ngát của tâm hồn. Sau khi
lớn lên mới biết, hoàn toàn không phải như vậy.
***