GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 350

Trải qua hơn bốn năm yêu nhau mặn nồng, Đường Lý Dục và Thẩm

Anh Xuân bắt đầu bước vào cuộc sống thực tế, đã bước ra khỏi sự ngượng
ngùng và u ám, mà thay vào đó là sự cọ xát của những chuyện nhỏ nhặt mà
cuộc sống chung đem lại.

Đặc biệt là vấn đề nhà cửa luôn luôn khiến cho cuộc sống tình yêu của

họ trong trạng thái chiến tranh. Thẩm Anh Xuân đã đề xuất đến chuyện kết
hôn với Đường Lý Dục, nhưng cô bây giờ mang hộ chiếu Mỹ, kết hôn tất
nhiên sẽ kinh động đến mẹ cô. Hơn nữa, quan trọng nhất là Đường Lý Dục
không muốn dùng tiền của Thẩm Anh Xuân, anh muốn dùng chính năng
lực của mình để mua cho cô một ngôi nhà to. Theo cách nhìn của anh, dù
cô và bố mẹ cô có nhiều tiền đến đâu cũng chẳng liên quan gì đến anh. Vì
vậy chuyện hôn nhân anh cũng tạm gác lại, anh chuẩn bị sang năm vay tiền
ngân hàng để mua nhà.

Thẩm Anh Xuân cho rằng Đường Lý Dục không cần thiết phải vì một

chút lòng tự trọng mà khiến cho cuộc sống trở nên chật vật hơn, tự trọng có
tác dụng gì chứ? Là tiền tiêu? Hay là nhà để ở?

Nếu như vì lòng tự trọng, ban đầu anh đã không nên ở bên cạnh cô,

bây giờ lại nói đến lòng tự trọng thì có tác dụng gì chứ? Thực tế là tàn
khốc, không có một chút giả tạo nào, bước ra cửa mà không có xe thì tốt
nhất đừng bước ra ngoài nữa. Về nhà mà không có nhà thì không có cảm
giác an toàn, cũng không giống nhà. Vào siêu thị mà không quẹt được thẻ
thì cũng đồng nghĩa với việc chi tiêu thất bại. Trước đây, Thẩm Anh Xuân
chưa từng phát hiện ra Đường Lý Dục là một người cố chấp như thế. Vì
chút chuyện nhỏ như vậy mà cả ngày họ cứ cãi qua cãi lại. Một Đường Lý
Dục nho nhã, lãng mạn và ôn hòa mà trước đây cô đã từng quen bỗng trở
nên ngang ngạnh.

“Đường Lý Dục! Sao anh lại trở nên tính khí trẻ con như thế? Nếu như

anh quan tâm đến em, thì đừng có mang cái lòng tự trọng để nói chuyện với
em!” Sau khi ăn cơm xong, hai người không nói với nhau câu nào, Thẩm