GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 369

Cho đến khi trời sáng, Thẩm Anh Xuân vẫn chưa hề chợp mắt. Cô trở

về phòng ngủ, nằm xuống, nghĩ ngợi rất nhiều. Dường như lòng tin và quan
niệm mà cô đã kiên trì mấy năm nay đã bị lung lay, tình yêu không phải là
đạt được mà là học được. Vậy thì, bản thân mình rốt cuộc là đạt được hay
là học được?

Hôm sau, khi Thẩm Anh Xuân đang làm việc thì nhận được hai cuộc

điện thoại, một là của Dương Như Tuyết gọi từ Thâm Quyến tới. Hóa ra, ở
Thượng Hải chạy nhảy một tháng nhưng chưa tìm được công việc yêu
thích, nên cô đã lên mạng nộp một bộ hồ sơ, ai ngờ lại gặp may mà đạt
được kết quả mỹ mãn. Chỉ có điều trụ sở chính của công ty lại ở Thâm
Quyến, nên cô đành phải từ Thượng Hải đi đến Thâm Quyến, căn nhà đã
sớm giao lại cho trung tâm môi giới nhà đất bán hộ rồi.

Vì tình yêu mà lưu lạc khắp thế giới, không phải để đuổi theo người

đàn ông cô yêu, mà là để né tránh sự vương vấn với người đàn ông đã có
vợ.

Thế giới là nhà.

Cũng tốt, tình yêu đã không phải là đạt được thì là học được. Thực ra

đối với Dương Như Tuyết, cô đã vừa đạt được cái hữu hình, vừa học được
cái vô hình. Dường như trong tình yêu của tất cả mọi người, cô là kẻ đạt
được nhiều nhất, cũng vì thế mà cô có một công việc tốt. Người ta vẫn nói:
“Tái ông thất mã” thật chẳng sai. Cái mà Dương Như Tuyết mất là ngựa,
cái mà được là phúc.

Sau khi nói chuyện một chút về tình hình gần đây của mình, Dương

Như Tuyết muốn Thẩm Anh Xuân phải giữ bí mật về tung tích của cô,
không thể nói lung tung cho người ngoài biết. Trước mắt, chỉ có mấy người
bạn học thân thiết biết cô đang ở Thâm Quyến, anh chàng họa sĩ cũng
không biết cô đang ở đâu. Cô không muốn có bất cứ vướng víu gì đến anh
chàng này nữa.