GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 370

Thẩm Anh Xuân cũng không có bất cứ một lời nhận xét nào đối với

chuyện tình yêu này của Dương Như Tuyết.

Cô nói, cái gì đến sẽ đến, cái gì đi sẽ phải đi. Đúng vậy, đời người

luôn luôn là như vậy. Đừng coi thường ba năm sau tốt nghiệp này, hai năm
trải nghiệm ngoài trường đời đã cho cô nhiều hơn những bài học giá trị về
cuộc đời.

Có lúc, tình yêu chẳng qua chỉ là một trò chơi trong sự cô đơn của hai

người. Khi cô đơn được giải tỏa rồi, thì tình yêu cũng theo đó mà biến mất.

Dương Như Tuyết đã tìm được một công việc rất tốt, lương tháng của

cô cũng không tồi. Trong ba mươi sáu kế, thì kế chuồn là thượng sách. Nếu
như không gặp phải những va vấp trong tình yêu, thì làm sao cô có thể lưu
lạc được đến Thâm Quyến, làm sao có thể trở thành trợ lý tổng giám đốc
cho một công ty địa ốc lớn như thế được? Đây là công việc mà dù cô có
nằm mơ cũng không thấy. Chỉ có điều, cho dù là thích hay không, lo cuộc
sống cơm áo gạo tiền mới là quan trọng, sinh tồn là số một, trước tiên phải
tiếp tục sống. Dương Như Tuyết có thể tìm được một công ty có hiệu quả
kinh tế như thế ở Thâm Quyến, quả đúng là một chuyện đáng chúc mừng.

Cuộc điện thoại thứ hai của Thẩm Anh Xuân là Từ Di gọi đến.

Không biết Từ Di đã nói gì với cô trong điện thoại, tóm lại hai người

tâm sự với nhau một hồi lâu. Nhưng từ khi nghe xong cuộc điện thoại của
Từ Di, có thể khẳng định rằng, tâm trạng của Thẩm Anh Xuân lập tức xoay
chuyển ba trăm sáu mươi độ…

Nếu như không có người gõ cửa, Thẩm Anh Xuân cũng không biết là

mình đang trong trạng thái thất thần.

Cũng may, người gõ cửa là trợ lý của cô, có một bản báo cáo khách

hàng của tháng trước cần cô xem qua và ký tên, sau đó giao cho giám đốc
các bộ phận để xét duyệt và tham khảo.