HÃN PHI, BỔN VƯƠNG GIẾT CHẾT NGƯƠI - Trang 1646

Tiếng nói vừa dứt. . . . . .

"A. . . . . . Ừ, a. . . . . . Không được, Thương Thương, không nên. . . . . ." -

Hoảng sợ mở miệng.

"Ừ a. . . . . . Thương Thương không được, thật không nên. . . . . ." - Thở

gấp liên tiếp.

"Nhưng người ta vẫn còn muốn!" - Âm thanh có chút ủy khuất.

. . . . . .

"Ô oa. . . . . . Chàng tha cho ta đi, không chịu nổi, mẹ ơi, cứu mạng a. . . .

. ."

Thấy nàng ngay cả mẹ cũng gọi ra, khóe môi hắn nâng lên một nét

cười…..có chút kiêu ngạo ! Ngay sau đó tăng nhanh động tác, ngoảnh mặt
làm ngơ đối lời cầu xin tha thứ của nàng. . . . . .

. . . . . .

Mấy hiệp xong xuôi, nàng mệt mỏi ngủ thiếp dưới người của hắn. . . . . .

Đau lòng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, đè xuống ngọn lửa dục

lại lần nữa dâng lên ở bụng dưới, dừng động tác lại, ôm nàng trong ngực,
dù sao cũng là lần đầu tiên, không thể để cho nàng quá mệt mỏi. . . . . .

. . . . . . Sau khi tỉnh lại lần nữa thì mặt trời đã lặn phía tây.

Mở mắt ra, liền rơi vào môt đôi mắt đào hoa đầy thâm tình. . . . . .

"Thương Thương. . . . . ." Có lại ý thức, co rúm mở miệng.

"Tam nhi, đói bụng không?" Giọng nói dịu dàng vang lên, đúng là cả

ngày rồi