HÃN PHI, BỔN VƯƠNG GIẾT CHẾT NGƯƠI - Trang 1651

gật đầu: "Thương Thương, ta đói bụng!"

"Chúng ta đi ăn cơm?" Hắn sờ sờ của đầu của nàng, mở miệng đề

nghị.Ánh mắt nàng vô ý đảo qua, thấy giữa hoa bách hợp dưới người bọn
họ có dính một chút máu ở trên cánh hoa: "Đây sẽ không phải là máu của ta
chứ?"

"Đúng vậy!" Hắn cười mở miệng.

"Không công bằng! Vì sao chàng không đổ máu?"

". . . . . ."

"Ai nha, thôi, đi thôi, đi thôi, đi ăn cơm !" Mỗ nữ nhảy nhót đứng dậy,

tránh đi chuyện xấu hổ kia đi, kết quả mới đi hai bước, lảo đảo một cái. . . .
. .

Hắn khẩn trương đi tới ôm lấy nàng: "Tam nhi làm sao vậy?" Bước chân

của nàng có chút không ổn định.

Mỗ nữ nghiến răng nghiến lợi quay đầu: "Chàng còn mặt mũi hỏi ta làm

sao vậy! Chân yếu rồi !" Gào hét đến mặt đỏ như ánh nắng chiều nơi xa. . .
. . .

Ặc , trên khuôn mặt như cánh hoa đào đều là xấu hổ , có chút ủy khuất

mở miệng: “Còn không phải là Tam nhi quá nhiệt tình sao!"Thật ra nàng đã
sớm nói

không được, là hắn không để ý mong muốn của nàng, lại muốn nàng thật

nhiều lần.

Nhưng người nào đó vẫn nghĩ mình phạm tội cường bạo, vừa nghe liền

cười nịnh nọt : "Ha ha hắc. . . . . . Không nên kích động, không nên kích
động, ta xin bảo đảm những thứ này đều là ngoài ý muốn, ngàn vạn lần