HÈ CỦA CÔ BÉ MẤT GỐC - Trang 148

- Đâu có! - Hắn lúng túng - Dương chỉ muốn tụi mình đừng giận nhau

nữa.

Hằng bực tức quay xe, đạp máy.

- Hằng ơi khoan đã... - Hắn khổ sở - Hằng không chịu huề sao? Không

lẽ...

- Không lẽ gì?

- Không lẽ các bạn hy sinh... đạp xe giữa trưa nắng, đi học thêm cho

Dương có cơ hội... làm lành với Hằng mà không có kết quả sao?

- Trời, cả bọn hè nhau gạt người ta.

- Đâu có, còn có cô nữa.

- Cô sao?

- Cũng... đóng kịch luôn.

- Trời đất!

- Huề nghe Hằng, ai cũng hết lòng... Chẳng lẽ là công dã tràng sao?

- Ờ, thì... thì... thôi!

Hằng rồ ga vụt đi. Hắn buồn rầu nhìn theo. Nhưng mà kìa, Hằng quay lại

nhìn gã mỉm cười. U-ra! Thành công rồi, tụi... bây... ơi!