HÈ CỦA CÔ BÉ MẤT GỐC - Trang 36

- Em có sao không? - Anh Hà ái ngại - Dầu nè.

Tôi lắc đầu ngượng cười.

- Anh đi ra ngoài kia lo cho khách đi! Em không sao đâu. Để họ biết thì

kỳ lắm.

- Họ biết rồi - Anh cười - Dầu này của họ đưa chớ đâu.

Tôi nghi ngờ.

- Thiệt mà! - Anh Hà đưa tay chỉ - Của ông mập lùn đeo kiếng đen và bà

vợ mặc xà lỏn đó. Còn kẹo ngậm nữa nè, của ông già đầu bạc cho.

Tôi nhún vai ngại ngùng.

o O o

Gió mát rười rượi, con đò lướt băng băng trên sông. Giọng anh hướng

dẫn viên của Mỹ Tho tourist đều đều buồn ngủ quá. Tôi thiu thiu...

- Ê nhỏ! - Anh Hà lay tôi - Đừng có ngủ chớ.

- Dạ - Tôi mắc cỡ - Nhưng mệt quá.

- Đi tour mà nhắm mắt như em là bị khách kiện lên công ty đó.

- Dạ. - Tôi ngoan ngoãn cúi đầu.

- Nói chơi chớ nghỉ đi, tới chỗ này là thuộc về nhiệm vụ tụi Mỹ Tho

tourisme - Anh Hà móc túi lấy ra cặp kiếng đen - Cho em mượn nè, đeo vô
đi!

- Chi vậy?