HOA HỒNG GIẤY - Trang 1008

- Nơi đó em đã chẳng còn nhà.

Từ sau khi đi làm, cô đã về nhà năm nào đâu?

- Anh ở đó thì chẳng phải em đã có nhà rồi. - Khang Kiếm ôm chặt cô

vào ngực, xót xa không đành lòng.

Anh biết Bạch Nhạn rất nhớ nhung huyện Vân, bởi vì có Thương Minh

Thiên, ở nơi đó cô đã có rất nhiều hồi ức tươi đẹp. Nhưng bây giờ cô không
thể quay về!

Sau khi anh tới huyện Vân công tác, Bạch Nhạn có thể tới thăm anh,

anh sẽ đưa cô đi hâm nóng lại những ký ức trước đây. Hơn nữa, anh còn
một mong muốn khác, anh hy vọng có thể tìm được cha đẻ của Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn chưa từng đề cập đến, nhưng anh biết, trong lòng cô rất khó
chịu với việc không biết cha mình là ai.

Khi còn nhỏ, Bạch Nhạn đã mất đi rất nhiều thứ, anh muốn từng chút

từng chút một giúp cô tìm lại tất cả những gì đã mất, để khi nghe người
khác nhắc tới bố, cô sẽ không ngây ngẩn mà thốt lên đầy ngưỡng mộ: Thật
hạnh phúc!

- Có phải anh cũng muốn em chuyển công tác về huyện Vân? - Bạch

Nhạn rúc vào lòng anh.

- Không cần. - Khang Kiếm dịu dàng lắc đầu - Em cứ ở Tân Giang cố

gắng nỗ lực mà xây tổ.

- Xây tổ? - Bạch Nhạn không hiểu.

- Em có phát hiện ra bức tường của căn hộ đó thực ra không cách âm

không? Hôm qua lúc ôm em, anh phải cố nén mọi âm thanh lại đấy. Sau
này tiểu biệt thắng tân hôn, anh sợ em không kìm chế được. Nếu để người