HOA HỒNG GIẤY - Trang 1012

Lục Địch Phi trợn tròn mắt:

- Không thể có chuyện đó được.

- Chúng tôi yêu nhau, tái hôn là chuyện bình thường, chẳng có gì đáng

ngạc nhiên cả. - Khang Kiếm mỉm cười nhẹ như gió - Anh làm việc đi, tôi
tới văn phòng của bí thư Tùng đây.

Lục Địch Phi rút điện thoại ra gọi ngay cho Bạch Nhạn. Cô nhóc này

mấy ngày nay biểu hiện hơi kỳ lạ, ngoài một tin nhắn chúc mừng năm mới
ra thì chẳng có tin tức gì.

Không ai nghe máy. Chẳng lẽ đang trong phòng mổ? Một tầng sương

mỏng phủ lên mặt Lục Địch Phi, anh ta không ngờ Khang Kiếm lại ra chiêu
này. Anh ta vốn định đề nghị ông Tùng Trọng Sơn để Khang Kiếm làm trợ
lý cho anh ta, vì trước đây Khang Kiếm đã quản lý việc xây dựng thành
phố. Anh ta muốn thấy Khang Kiếm phải làm trợ lý cho mình thì còn vênh
vang được nữa không!

Tốt rồi, Khang Kiếm lấy lùi làm tiến, di chuyển trận địa, khiến anh ta

trở tay không kịp.

Hiện giờ, Lục Địch Phi không thể xác định nổi, trong cuộc chiến giành

chức thị trưởng xây dựng này, ai mới thực sự là người chiến thắng.

- Đồng chí Khang Kiếm, cậu đang giở tính trẻ con với tôi sao? - Ông

Tùng Trọng Sơn cầm tờ đơn đập rầm xuống bàn, tức giận quát lớn - Cậu bị
song quy là do Ủy ban Kỷ luật tỉnh và Viện Kiểm sát tỉnh nhúng tay vào,
không phải là tôi không muốn giúp cậu, mà là năng lực của tôi có hạn. Cậu
là cấp dưới của tôi, nhìn cậu như vậy tôi cũng đau lòng chứ. Bây giờ mọi
việc đã qua, cậu nên phấn chấn lên mà tích cực làm việc. Nhưng cậu lại nói
muốn được điều chuyển công tác đến huyện Vân, làm người ai chẳng vươn
tới chỗ cao, chỉ có nước chảy chỗ trũng, cậu không hiểu cái tri thức cơ bản
này sao? Đừng có làm loạn, về làm việc ngay cho tôi!