HOA HỒNG GIẤY - Trang 1022

- Bạch Nhạn có một người hàng xóm cũng là phi công, em đã gặp rồi,

đẹp trai ngời ngời. - Cô buột miệng.

Giản Đơn thu ánh mắt lại:

- Em thích kiểu người như thế à?

- Sao, không được à? - Liễu Tinh cụp mắt xuống, bưng ly rượu lên uống

một ngụm lớn, trong lòng dâng lên một nỗi bực bội không tên.

- Được chứ! - Giản Đơn cười, nâng ly lên cụng ly với cô - Sở thích của

em rất rộng, thích thư sinh rồi lại thích quân nhân, vậy em ghét kiểu người
nào?

- Người như anh. - Liễu Tinh buột miệng.

Giản Đơn chớp mắt vô tội:

- Anh cư xử chính trực, làm việc nghiêm túc, không trộm không cắp,

không cờ bạc gái gú, thanh niên xã hội loại một đấy, em chẳng có lý do gì
để ghét anh cả!

- Ghét mà cần lý do à, nhìn anh ngứa mắt là được rồi. Bao giờ anh đi?

- Sao thế, không nỡ xa anh hả?

- Xí, anh đi càng sớm càng tốt, đỡ phải suốt ngày quấy rầy em, phiền

chết đi được.

Vừa dứt lời, Liễu Tinh đã hối hận, len lén nhìn sang phía Giản Đơn.

Quả nhiên vẻ mặt anh đầy ngỡ ngàng như bị tổn thương, miệng há ra định
nói gì đó nhưng lại chẳng nói gì, nâng ly rượu lên ngửa cổ uống ừng ực. Ai
dè uống nhanh quá nên bị sặc, ho chảy nước mắt nước mũi.

Liễu Tinh áy náy vỗ lưng, rót trà rồi lại đưa khăn giấy cho anh.