khoảnh khắc ấy họ đều quay lưng lại oai phong bỏ đi, không cho bà một cơ
hội nào để thương lượng, vứt bà lại trong cô đơn, cô độc, tuyệt vọng và bất
lực, nhưng lại không thể làm gì khác.
Bác sĩ yêu cầu bà lập tức nhập viện để mổ, nếu không tế bào ung thư lan
rộng sẽ trở nên vô cùng đáng sợ. Trong thời gian đó sẽ không thể tránh
được việc phải chấp nhận hóa trị và xạ trị liên tiếp, thuốc uống từng vốc
như cơm bữa.
Một người phụ nữ cạo đầu trọc lóc và xấu xí, ngực mang một vết sẹo
đáng ghê tởm thì còn đâu là xinh đẹp, còn đâu là tự tin?
Làm sao còn có thể đứng trước mặt đàn ông mà yêu kiều cởi bỏ xiêm y?
Bà từ chối điều trị.
Phụ nữ giống như một đóa hoa, chỉ nên một lần tàn úa sau khi đã nở rộ,
không nên rụng rơi từng cánh, như vậy thì quá tàn khốc.
Thật nực cười biết bao, sau khi rời khỏi bệnh viện, bà không nghĩ tới
những người đàn ông đã đi ngang qua đời bà, bà chỉ nghĩ mãi tới đứa con
gái đã đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với bà, làm thế nào cũng không thể hâm
nóng lại quan hệ được.
Có lẽ, nó là cốt nhục cắt ra từ người bà, cho nên mới thân thiết như vậy.
Ngồi trong quán ăn, Khang Kiếm hút một điếu thuốc, nhớ ra Bạch Nhạn
đã từng nhắc tới khu tập thể Văn hóa mà cô ở lúc nhỏ, anh bèn rảo bước đi
tới đó.
Cánh cổng hoen rỉ loang lổ khép hờ, ánh hoàng hôn hắt lên mấy gian
nhà bằng mái bằng phía trong. Tháng Hai, nhiệt độ còn rất thấp, ngoài cổng
không một bóng người.