Trước khi trở về, Khang Kiếm gọi điện thoại báo bà Bạch Mộ Mai cho
anh ở nhờ hai gian nhà mái bằng trong khu tập thể Văn hóa. Bà Bạch Mộ
Mai sửng sốt hỏi anh tại sao? Anh nói Bạch Nhạn nhớ nhà.
Bạch Nhạn một lòng coi Thương Minh Thiên là chỗ dựa, chính là vì lúc
nhỏ quá cô đơn. Nếu trở về huyện Vân, nơi cô đã lớn lên, có tình thân và
tình yêu, vậy thì nỗi nhớ của cô với Thương Minh Thiên có dần phai nhạt,
rồi từ từ cô sẽ bước ra được thế giới của riêng mình?
- Bà Bạch, khi Bạch Nhạn ở huyện Vân, bà có thể thường xuyên tới
thăm cô ấy không? - Khang Kiếm thành khẩn hỏi.
**
Khang Kiếm mệt mỏi xoa trán rồi giơ tay nhìn đồng hồ, sáu giờ, phải về
thôi. Anh buông bút, gấp tài liệu lại, vừa đứng dậy thì Giản Đơn từ ngoài
bước vào.
- Ủa, hôm nay là cuối tuần, sao cậu vẫn không về Tân Giang?
- Tối nay em muốn sửa lại bài phát biểu trong hội nghị phòng chống bão
lụt tuần sau của anh, sáng mai em về Tân Giang. - Giản Đơn trả lời.
- Cậu đưa đây để tôi về nhà sửa. Cậu mau đi đi, nếu không cô Liễu sẽ có
ý kiến đấy.
Giản Đơn đỏ mặt:
- Tình cảm nếu lâu dài thì đâu cần sớm chiều bầu bạn. Anh làm xong rồi
ạ?
- Ừ, hôm nay là một ngày đặc biệt, tôi phải về đưa Bạch Nhạn ra ngoài
ăn cơm.
Khang Kiếm vẫy tay với Giản Đơn rồi ra khỏi văn phòng.