HOA HỒNG GIẤY - Trang 1074

Ráng chiều rực đỏ, gió hiu hiu thôi. Anh nhìn một gốc hồng to đang nở

rộ trong bồn hoa trước sân Huyện ủy, thời gian như nước chảy, chớp mắt hè
đã sang, anh đã tới huyện Vân được bốn tháng.

Trong bốn tháng này, Nhà hát lớn của huyện Vân được khởi công, vành

đai du lịch nông nghiệp tiến triển rất tốt, làng nghỉ dưỡng đang được xây
dựng, khóa học viên đầu tiên của Trung tâm đào tạo Việt kịch đã có thể lên
sân khấu đóng vai phụ. Mọi kế hoạch đều được tiến hành tuần tự. Lúc họp
ban lãnh đạo, thường vụ Huyện ủy nói đùa rằng giờ đã có thể nghe thấy
tiếng leng keng của triển lãm trên đường.

Tuần trước ông Tùng Trọng Sơn tới thị sát tại huyện Vân, anh tháp tùng

ông đi khắp nơi. Lúc ăn cơm, sau khi uống rượu với anh, ông ghé vào tai
anh nói nhỏ:

- Chủ tịch Khang, tới mùa thu là tôi về hưu, ghế của tôi sẽ do thường vụ

Thị trưởng tiếp quản, cậu đã nghĩ tới việc quay lại Tân Giang chưa?

Anh lắc đầu:

- Ở đây tôi còn chưa có gì khởi sắc, giờ mà về thì ngay cả bằng thành

tích đạt tiêu chuẩn cũng chẳng có được.

- Còn không có gì khởi sắc? Báo tỉnh, Tuần báo Nông nghiệp và Báo

Du lịch đều ra sức ca ngợi huyện Vân như chốn bồng lai tiên cảnh, cậu nói
thật cho tôi biết, mùa xuân năm nay thu nhập từ du lịch của huyện Vân gấp
mấy lần năm ngoái? Bây giờ huyện Vân còn nổi tiếng hơn cả Tân Giang.
Lúc tôi lên Bắc Kinh dự hội nghị, khi giới thiệu tôi ở Tân Giang là người ta
sẽ nói, à biết rồi, chỗ đó có huyện Vân, huyện Việt kịch, huyện du lịch,
huyện nghỉ dưỡng. Đương nhiên là quá tốt rồi, bí thư Thành ủy như tôi còn
chưa nở mày nở mặt được như chủ tịch huyện Vân cậu đâu.

Khang Kiếm cười cười rồi vội vàng đứng dậy kính rượu: