Người dân khắp huyện Vân đều biết chủ tịch Khang có một người vợ
không được bình thường, lúc nào cũng trốn sau lưng Khang Kiếm như một
đứa trẻ con, hễ không nhìn thấy anh đâu là kêu la thất thanh. Cho nên lúc
dự họp, Khang Kiếm sẽ bố trí cho cô một chỗ trong góc phòng, lúc ra ngoài
xã giao tiếp khách thì cô ấy sẽ ở bên cạnh phòng của anh; lúc anh đi công
tác, cô ấy sẽ nắm chặt lấy tay anh, nửa bước không rời.
Thế nhưng cô ấy lại không biết Khang Kiếm là gì của mình. Trong ý
thức của cô ấy chỉ tồn tại một người, chính là đứa con trai đã mất vì tai nạn
của nhà họ Thương - Thương Minh Thiên.
- Hôm nay sao không thấy vợ anh đâu? - Hình ảnh chủ tịch huyện
Khang Kiếm dắt vợ đi dạo phố đã trở thành một hình ảnh quen thuộc với
người dân huyện Vân.
- Hôm nay có mẹ cô ấy tới chơi với cô ấy. - Khang Kiếm gật đầu với cô
bán hoa, trả tiền rồi quay người ra về, lòng vô cùng nhẹ nhõm.
Coi như Bạch Nhạn đã có được chút tiến bộ, cô đã có thể ở một mình
với bà Bạch Mộ Mai. Lúc đầu, cứ nhìn thấy bà Bạch Mộ Mai là cô trốn mãi
không chịu ra.
Điện thoại trong túi áo bỗng reo.
Khang Kiếm lấy ra xem, là nhà ở trên tỉnh gọi tới.
- Kiếm Kiếm, con tan làm chưa?
Bà Lý Tâm Hà hỏi. Ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà cực kỳ phản
đối việc Khang Kiếm tới huyện Vân làm việc, Khang Kiếm bèn nói đó là
do tổ chức sắp xếp nên họ không còn nói được gì. Ai mà dám đối đầu với
tổ chức chứ? Nhưng ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà không tới
huyện Vân thăm anh, còn anh vừa phải chăm sóc Bạch Nhạn, vừa bận trăm