Bạch Nhạn vẫn đang thích ứng với ánh đèn vừa bật sáng, mắt chớp
chớp, nhìn rõ bóng người đang đứng trước mặt mình: Mắt vằn tia máu,
quầng mắt thâm đen, từng sợi râu lún phún mọc ra dưới cằm như nấm sau
mưa.
Đêm nay anh cũng không được ngủ ngon nhỉ, vừa phải an ủi hai bà mẹ
nhiều chuyện, vừa phải lo lắng cho người vợ trên danh nghĩa là cô.
Hai người cứ như vậy mà nhìn đối phương, trong mấy giây họ bỗng
không biết phải nói gì với nhau.
Khang Kiếm hết hồn trước vẻ mặt của Bạch Nhạn.
Sau khi cưới, cô tươi cười tinh nghịch, nũng nịu nhõng nhẽo, dí dỏm láu
lỉnh, nửa đùa nửa thật chế giễu, cố tình xị mặt hờn giận với anh, bất luận
thế nào thì vẻ mặt của cô đều hết sức hoạt bát sống động chứ không giống
hồ nước phẳng lặng như bây giờ, khiến anh nhìn mà vừa đau lòng, áy náy,
vừa hoảng hốt.
- Không phải bệnh gì to tát, chỉ viêm phế quản nhẹ thôi, truyền nước hai
ngày là khỏi.
Bạch Nhạn nói trước, còn khẽ nở một nụ cười bình thản với anh.
- Nhất định phải nằm viện sao? - Khang Kiếm giở chăn ra. Anh nhớ khi
đi cô chỉ mang dép lê, bây giờ dưới giường không thấy giày dép gì, lòng
anh chấn động.
Đôi chân trắng nõn có vài vết bẩn, lòng bàn chân có hai vết xước, còn
lại vẫn ổn.
- Nằm viện tốt hơn. - Bạch Nhạn nhắm mắt lại, cảm thấy tâm trạng rất
bình tĩnh, không hề buồn ngủ. Cô gượng ngồi dậy, muốn nói chuyện
nghiêm túc với Khang Kiếm.