HOA HỒNG GIẤY - Trang 559

Anh ta và bà Bạch Mộ Mai cùng thuộc một tuýp người, không thể trông

mặt mà bắt hình dong.

Khang Kiếm thấy Bạch Nhạn không nói gì, đau lòng cúi xuống, đưa tay

vuốt má cô:

- Bà xã, chúng ta về nhà dưỡng bệnh nhé?

- Không cần! - Bạch Nhạn quay mặt đi, tránh xa tay anh, cụp mắt không

nhìn anh - Sếp Khang, tôi sẽ không làm bất kỳ chuyện gì đâu, anh yên tâm
đi. Tôi đã thuê phòng xong xuôi, lắp xong điện nước, tôi muốn sang bên đó
ở. Hành lý của tôi phiền anh bảo anh Giản đưa tới giúp. Lúc nào anh rảnh
thì cùng tôi tới Cục Dân chính làm thủ tục. Trong ngăn kéo phòng làm việc
có tấm ảnh 3x4 của anh, tới lúc đó nhớ mang theo hai tấm. Thẻ lương của
anh cũng đặt ở đó. Thời gian chúng ta kết hôn không dài, tiền của anh tôi
chưa tiêu gì đến, tôi không chia gì cho anh, mọi thứ của anh cũng không
cần chia cho tôi.

Giây phút này đây Khang Kiếm sợ nhất là phải nghe những lời này, tay

nắm chặt lại, cố gắng trấn tĩnh nói:

- Bây giờ em cứ yên tâm tĩnh dưỡng, đừng suy nghĩ lung tung. Mấy việc

đó đợi em khỏe rồi mới nói cũng chưa muộn.

- Tôi không muốn đợi nữa. - Giọng Bạch Nhạn bình thản như đang nói

về chuyện không liên quan gì đến mình. - Tôi không muốn ngược đãi bản
thân. Đến nước này rồi chúng ta hà tất còn phải ở bên nhau. Bố mẹ không
thể lựa chọn, những gì tôi có thể thay mẹ tôi bồi thường đều đã bồi thường
rồi, nhưng thời gian không thể quay ngược trở lại, mẹ anh không thể lành
lặn trở lại, mẹ tôi cũng chẳng thể ngay lập tức biến thành Đức Mẹ, dừng lại
ở đây thôi! Nếu đưa nhau ra tòa thì anh sẽ trở thành đề tài cho những lúc trà
dư tửu hậu của người dân Tân Giang, anh không để ý, nhưng tôi sợ ảnh
hưởng đến cuộc sống sau này của tôi, cứ đi làm thủ tục trực tiếp thì tốt hơn.