lời này, một mặt lại làm những chuyện đó sau lưng tôi. Chẳng lẽ lúc nào tôi
cũng phải mang bên mình một cái máy kiểm tra nói đối, để kiểm tra xem
câu nào của anh là thật, câu nào là giả? Anh không thấy mệt, nhưng tôi thấy
mệt.
- Những chuyện như thế sau này sẽ không xảy ra nữa… - Khang Kiếm
thở dài, nói ra câu này ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy không đáng tin
chút nào.
- Sếp ạ, không có sau này. Chưa nói tới chuyện chúng ta có tình cảm
hay không, chuyện của mẹ tôi với bố anh còn sờ sờ ra đó, chúng ta còn có
thể ở bên nhau sao? Tôi không muốn dùng sự tồn tại của mình để đả kích
mẹ anh. Chỉ cần không phải là tôi, chỉ cần anh thật sự thích, mẹ anh yêu
anh, bà ấy sẽ vui vẻ chấp nhận.
- Chỉ có em, không thể có bất cứ người nào khác… - Khang Kiếm bất
lực nhắc lại.
Bạch Nhạn thản nhiên cười:
- Chuyện đời khó lường, năng lực của con người là vô hạn. Cảm ơn sếp
đã yêu tôi, nhưng tôi không thể chấp nhận, Đi nghỉ sớm đi, ngày mai anh
còn phải đi làm đấy.
Khang Kiếm nhìn Bạch Nhạn, không nhúc nhích. Cô và anh chẳng qua
chỉ cách nhau một cánh tay, anh chỉ cần đưa tay ra là có thể ôm cô vào
lòng. Nhưng, anh lại cảm thấy cô xa xôi ngàn dặm.
Bạch Nhạn từ từ nằm xuống, nghiêng người đi, quay lưng về phía anh.
- Bà xã, người ta phạm tội có thể dùng pháp luật để trừng trị. Anh đã
làm rất nhiều điều ác, em muốn trừng phạt thế nào cũng được… - Anh
không thể mở miệng nói ra câu nhưng có thể không ly hôn được không.