HOA HỒNG GIẤY - Trang 597

- Bà xã, nhưng anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

- Đó là chuyện của sếp, không cần phải báo cáo với tôi. Chúc ngủ ngon.

Thực ra trời đã gần sáng, Bạch Nhạn liếc nhìn quầng sáng đang dần

hiện lên ngoài cửa sổ.

Khang Kiếm đóng cửa sổ, kéo rèm cửa lại cho cô, thất thểu ra khỏi

phòng. Lúc xuống cầu thang, mắt anh bỗng hoa lên, nếu không kịp nắm
chặt tay vịn theo bản năng thì suýt nữa đi ngã lộn cổ.

Khang Kiếm sợ toát mồ hôi.

Đứng trong nhà vệ sinh nhìn gương mặt rã rời chán chường của mình,

nghĩ tới đã hai đêm liền không ngủ, sáng nay lại có một cuộc họp phải phát
biểu, lại nghĩ tới hôm nay Bạch Nhạn phải tới bệnh viện để kiểm tra lại,
xem ra đành nhờ Giản Đơn vậy.

Khang Kiếm nhắm mắt lại, thật sự hy vọng tất cả chỉ là một giấc mơ,

mở mắt ra sẽ thấy không có chuyện gì xảy ra hết, vậy thì tốt biết mấy!

Buổi sáng Giản Đơn đến đón Khang Kiếm, thấy mắt anh vằn đỏ thì giật

mình, không dám hỏi gì. Tối hôm đó Bạch Nhạn mất tích tám tiếng liền,
ngay hôm sau bà Khang lại vội vã quay về tỉnh, anh đã đoán được giữa
Khang Kiếm và Bạch Nhạn đã xảy ra chuyện. Chà, quan giỏi cũng khó tề
gia, bình thường sếp đứng trên bục nói trời nói bể, về đến nhà cũng chỉ là
một người đàn ông bình thường.

Ở trên xe, Khang Kiếm nói với Giản Đơn chuyện đưa Bạch Nhạn đến

bệnh viện kiểm tra lại, Giản Đơn gật đầu.

Trong văn phòng, Khang Kiếm uống một cốc cà phê to, lấy lại tinh thần

đi dự họp. Ngồi trên bục rồi mới phát hiện Lục Địch Phi cũng có mặt. Lục
Địch Phi cười đầy ẩn ý với anh, Khang Kiếm bình thản gật đầu.