Khang Kiếm chưa học tâm lý học, nhưng anh hiểu rõ tâm lý của anh
không giống với người khác. Anh sợ hãi trước hôn nhân, anh không dám
tin tưởng người khác, anh thận trọng bảo vệ bản thân, chỉ sợ bị tổn thương.
Trạng thái tâm lý này, không thuốc nào có thể chữa được. Chỉ có thể dựa
vào một người khác để thay đổi nó.
Trước đây, anh không tin rằng người này thật sự tồn tại.
Nhưng sau khi Bạch Nhạn xuất hiện, trạng thái tâm lý này của anh đã
dần dần có sự thay đổi.
Anh đã có dũng khí, có ước mơ. Anh tin vào tình yêu, tin vào hôn nhân,
khát khao có thể cùng Bạch Nhạn sinh ra một bé gái giống như cô.
Trong đầu anh thường xuất hiện cảnh tượng này. Khi mùa xuân đến hoa
nở bạt ngàn, anh bế con gái, Bạch Nhạn xách giỏ thức ăn, cùng nhau đi
picnic trong công viên. Con gái nô đùa trên bãi cỏ, anh cầm máy ảnh lăng
xăng chụp hình, Bạch Nhạn bày từng món ăn trong giỏ xách ra chiếc khăn
kẻ caro, thỉnh thoảng lại quay sang mỉm cười nhìn anh và con gái. Anh cảm
nhận được ánh mắt của cô, bất thình lình chìa ống kính vào cô. Cô giật bắn
mình, anh cười ha hả chạy tới, hôn lên đôi môi mềm mại xinh đẹp của cô…
Bầu trời xanh thăm thẳm, mây trắng bồng bềnh, không khí phảng phất mùi
hoa cỏ, tiếng cười của con gái giòn tan bên tai, đôi môi xinh của Bạch
Nhạn…
Có lẽ đó chính là hạnh phúc chăng?
Bức tranh còn chưa vẽ hết, một câu nói của Bạch Nhạn đã hoàn toàn
đẩy anh rơi xuống địa ngục, không thể quay về.
- Vậy sao? - Bạch Nhạn ngoái đầu ra. - Hình phạt nào cũng được hả?
Trước hết xét về phía Đảng, anh biểu hiện không tốt. Bây giờ tôi thay mặt
Đảng và nhân dân tuyên bố tước bỏ Đảng tịch của anh, vĩnh viễn không thu
nạp.