- Tiểu Nhạn, tại sao ban đầu chúng ta lại dễ dàng từ bỏ tình cảm này đến
thế? Nếu chúng ta kiên trì chưa biết chừng sẽ có ngày bố mẹ anh thay đổi ý
kiến. - Thương Minh Thiên đau khổ hỏi.
Sẽ không có ngày như thế.
Nếu cô và Thương Minh Thiên có một phần nghìn tia hy vọng, Bạch
Nhạn cảm thấy mình sẽ cố gắng nỗ lực một vạn lần.
Cô đến với cuộc đời này, là sự kết hợp sai lầm của một con tinh trùng và
trứng. Sự kết hợp sai lầm ấy, khiến cuộc đời cô tối tăm mờ mịt. Minh
Thiên, là nguồn sáng duy nhất trong quãng đời trưởng thành cô độc của cô.
Minh Thiên không hay biết rằng, sau khi mẹ anh tuyệt thực để yêu cầu
anh cắt đứt quan hệ với Bạch Nhạn, cô đã từng vứt bỏ lòng tự trọng để tới
tìm bố mẹ anh, nói với họ là cô sẽ yêu thương họ, hiếu kính họ giống như
anh, coi họ như bố mẹ đẻ của mình. Cô van xin họ đồng ý cho cô và Minh
Thiên qua lại với nhau.
Bà Thương bỗng nhổ một bãi nước bọt vào mặt cô, vỗ bàn cao giọng
chửi bới, nói trừ khi bà ta chết.
Ông Thương liếc xéo cô, chỉ vào bức tường sân nhà cô, nói cô còn dám
quấy rối Minh Thiên, ông ta sẽ đập đầu vào tường tự tử trước cửa nhà cô.
- Mẹ cô thấy người đàn ông nào vừa mắt thì bất kể già trẻ, có vợ hay
chưa cũng đều tìm đủ mọi cách quyến rũ họ. Cô với mẹ cô là cùng một
giuộc, bây giờ thấy Minh Thiên nhà tôi tốt thì quấn lấy nó không biết xấu
hổ. Hừ, chỉ cần bọn tôi còn sống trên đời này một ngày, thì cô hãy từ bỏ
suy nghĩ này đi. - Ông Thương huơ tay múa chân.
Cô cắn môi, lẳng lặng lau bãi nước bọt trên mặt, bước ra khỏi sân nhà
Minh Thiên, chân mềm nhũn.