và sếp Khang cưới rồi lại bỏ, nhưng vẫn còn có một chút tình cảm, nhất
thời không thể tiếp nhận sự theo đuổi của người khác được.
- Liễu Tinh, giờ cậu có thể đi diễn thuyết về tình cảm được rồi đấy. -
Bạch Nhạn cười rồi bước vào phòng, thay bộ đồ ngủ rộng rãi.
- Phật tổ ngồi dưới gốc bồ đề bảy bảy bốn chín ngày mới ngộ được chân
lý Phật học. Những kẻ đã nếm trải ngọt ngào và cay đắng của tình yêu như
chúng ta đương nhiên cũng có vài điều tâm đắc. Thực ra, đàn ông trừ việc
cùng cậu lên giường, cũng chẳng có tích sự gì mấy. Nhưng lên giường được
cũng đã là không tồi rồi, chí ít cũng có thể sưởi ấm cậu. Nếu đột ngột lên
giường với người đàn ông khác, lại phải trải qua thời kỳ tìm hiểu, còn lo
kích cỡ có phù hợp hay không. Haizz, mặc áo đòi hỏi phải mới, nhưng
người thì phải cũ mới tốt! Nhưng người ta có nghĩ thế đâu.
- Kích cỡ gì cơ? – Bạch Nhạn vừa hỏi dứt lời đã hiểu ra luôn, mặt nóng
bừng lên, đuổi theo đánh Liễu Tinh – Cái đồ lưu manh nhà cậu, lời này mà
cũng nói ra được.
Liễu Tinh cười lớn chạy trốn khắp nơi:
- Mình nói thật mà, cậu thử hỏi bác sĩ Lãnh là biết ngay, anh ấy gặp biết
bao đàn ông rồi, kích cỡ chỗ đó của đàn ông muôn hình muôn dạng mà.
- Liên quan gì đến cậu chứ?
Bạch Nhạn cười đứt cả hơi, hai người cười đùa một hồi rồi ngã lăn lên
giường, nghe thấy điện thoại báo chuông tin nhắn thì tiện tay với lấy xem.
- Ai thế? – Liễu Tinh ngừng cười, thò đầu ra xem, thấy Bạch Nhạn ngẩn
người ngơ ngác.
Bạch Nhạn vội xóa tin nhắn đi: