HOA HỒNG GIẤY - Trang 652

- A lô… khụ, khụ…

Bạch Nhạn nghe điện thoại, cổ hơi khan nên cô khẽ húng hắng hai

tiếng.

- Đừng nói với tôi là giờ em đang ở trên giường nhé, Bạch tiểu thư.

Lãnh Phong nói mát.

Bạch Nhạn bịt ống nghe, thận trọng ngồi dậy đảo mắt mấy vòng, làm ra

vẻ như rất tỉnh táo, rất bình thường:

- Anh Lãnh à, có chuyện gì không?

- Cũng không có chuyện gì lớn cả, anh chỉ muốn nói với em, bây giờ là

chín giờ hai mươi phút giờ Bắc Kinh, vị trí của anh hiện giờ là ở trước bồn
hoa dưới tòa nhà của em.

Bạch Nhạn nhảy dựng từ trên giường xuống đất, chạy thẳng ra cửa sổ

thò đầu nhìn xuống, Lãnh Phong giơ điện thoại lên cười với cô.

Cô vò mái tóc rối bù, nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại rồi hét toáng

lên, buông ngay điện thoại rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Kết quả, Bạch Nhạn chạy vội tới ga tàu, chỉ kịp chào Thương Minh

Thiên một câu trên sân ga thì tàu hỏa đã từ từ lăn bánh.

Thương Minh Thiên đứng ở cửa toa vẫy tay với Bạch Nhạn, anh mấp

môi nói gì đó, đứng ngược gió, Bạch Nhạn nghe không rõ. Cô muốn tới
gần hơn, nhưng tàu hỏa chạy càng lúc càng nhanh. Cô đuổi theo đuôi tàu,
thở không ra hơi. Khi không thể đuổi theo được nữa, cô cúi xuống, tay
chống đầu gối thở hồng hộc rồi ngước lên nhìn đoàn tàu đã chỉ còn là một
chấm đen, không hiểu sao mồm bỗng méo xệch đi, nước mắt lã chã tuôn
rơi.