- Đúng vậy, bên kia là trung tâm thương mại lớn nhất Tân Giang, quá
lên một chút là công viên có hồ nước, bốn bề đều là khu dân cư cao cấp. Á,
góc phía Tây là khu căn hộ dành cho giáo viên. Sau này, nơi đây sẽ là khu
vực sầm uất nhất của Tân Giang, môi trường cũng tốt nhất, dịch vụ đầy đủ,
cuộc sống vô cùng tiện lợi - Lãnh Phong dừng xe trước một tòa nhà mới
xây rồi đi vào trong.
Nghe Lãnh Phong nhắc tới khu căn hộ giáo viên, Bạch Nhạn đoán đó
chính là nơi khiến Liễu Tinh đau lòng. Trước khi bước vào cửa, cô không
nhịn được, ngoái đầu liếc về phía Tây thêm một chút.
Cái liếc mắt này lại khiến cô nhìn thấy hai người quen. Cô bất giác nheo
mắt lại. Cũng chẳng có gì là lạ, bây giờ là cuối tháng Tám, trường học còn
chưa chính thức khai giảng, những người ươm mầm cần mẫn vẫn có thời
gian đi làm việc riêng.
Nhưng hình như tâm trạng các vị thợ ươm mầm không được sáng sủa
cho lắm.
Lý Trạch Hạo mặt nặng như chì, cắm đầu đi về phía trước, Y Đồng
Đồng bĩu môi, mặt cũng chẳng tươi hơn là bao. Điều thú vị là, hai anh chị
lại không nắm tay nhau mà người trước kẻ sau, trông như thể người dưng
nước lã.
- Thầy Lý đến xem nhà đấy à? - Đợi Lý Trạch Hạo đi đến trước mặt
mình, Bạch Nhạn cười khúc khích rồi cất cao giọng chào hỏi.
Nghe thấy giọng nói quen tai, Lý Trạch Hạo sững người ngẩng đầu lên,
gương mặt đang đanh lại thoắt đỏ bừng, ánh mắt láo liên. Y Đồng Đồng lẹ
làng đi tới bên cạnh Lý Trạch Hạo, nhét tay mình vào lòng bàn tay anh ta
rồi ưỡn thẳng người, khóe miệng cong lên, tỏ vẻ âu yếm không ai có thể
chia cắt được.