HOA HỒNG GIẤY - Trang 695

- Anh chẳng qua chỉ hơn em có tám tuổi thôi, không phải là già, mà là

chững chạc. - Lục Địch Phi bất mãn làu bàu.

- Dạ chào anh Lục chững chạc! - Bạch Nhạn ngoan ngoãn gọi.

Ở đầu dây bên kia, Lục Địch Phi sung sướng cười ha hả:

- Cô nhóc, nghe nói bây giờ em đã quay về với tầng lớp độc thân giống

anh, hai kẻ độc thân chúng ta ăn mừng tí đi, được không?

Bạch Nhạn nhe răng cười, thật xấu hổ thay cho Đảng khi có người cán

bộ kiểu này:

- Sếp Lục, gần đây tình hình khu đô thị mới tốt lắm à?

- Cô nhóc, chuyện lớn tới đâu cũng không quan trọng bằng em. - Trời

sinh Lục Địch Phi có cái mồm khéo lấy lòng người, đương nhiên anh ta
đoán ra được ẩn ý trong lời Bạch Nhạn - Khang Kiếm là đồng nghiệp và
anh em của anh, cô nhóc em cũng là người quan trọng của anh. Anh chẳng
có ưu điểm gì, nhưng được cái yêu ghét rõ ràng. Cậu ta là cậu ta, em là em.
Bọn em đã chia tay, nhưng với anh mà nói, cô nhóc vẫn là cô nhóc ngày
nào, vẫn luôn trong sáng trong lòng anh.

Bạch Nhạn bịt miệng, sợ mình sẽ ọe ra mất. Đối phó với Lục Địch Phi,

cách tốt nhất là chỉ cười chứ không trả lời. Con người Lục Địch Phi này
miệng lưỡi ngọt xớt, nghe như không có chừng mực, bất chấp hoàn cảnh,
nhưng Bạch Nhạn cảm thấy thật ra đó chỉ là cách che giấu của anh ta. Trên
thực tế, lòng dạ Lục Địch Phi không hề nông cạn hơn sếp Khang, dã tâm
cũng không nhỏ hơn sếp Khang.

Sau một màn cười đùa, Lục Địch Phi lúc thì dỗ dành, lúc thì ép buộc,

khiến Bạch Nhạn cuối cùng phải đồng ý tối thứ Sáu này sẽ đi ăn cơm cùng
anh ta.