Không phải Bạch Nhạn không có cách từ chối, mà là cô biết nếu cô
không đồng ý, Lục Địch Phi sẽ giống như một con nhặng vo ve lượn lờ
quanh đầu cô bất kể ngày đêm.
Có phải bây giờ Lục Địch Phi vẫn muốn hợp tác với cô để lật đổ Khang
Kiếm? Bạch Nhạn cười khổ, có chút bất lực.
Tiểu khu nơi Bạch Nhạn thuê nhà bây giờ sinh hoạt rất thuận tiện, đối
diện có một chợ nông sản đêm, mỗi ngày vào buổi sáng sớm và chiều muộn
thường bán tôm cá tươi và rau củ.
Nếu tan ca sớm, Bạch Nhạn thích lượn chợ một vòng trước khi về nhà.
Vào chợ, nhìn thấy mấy người đang xúm lại ở khu đồ biển nên cô bước
tới nhìn, mấy sọt cua tươi rói đang giương càng lên, con nào con nấy to
đùng chắc nịch, mai xanh càng dài, những sợi lông trên càng vừa đen vừa
dài, nhìn là biết cua đã được mấy năm tuổi, hỏi giá cũng không quá đắt.
Mấy người xung quanh mỗi người lấy mấy con, vèo một cái, trong sọt
đã chẳng còn lại bao nhiêu.
- Cô bé ơi, có mua mấy con về nhà tẩm bổ không? Cua mùa nay là béo
nhất đấy.
Bác chủ sạp thấy Bạch Nhạn chỉ nhìn mà không mua thì cười hỏi.
Bạch Nhạn bị bác ta làm cho động lòng, hôm nay vừa khéo cô lại chưa
có gì ăn, bụng đã lẹp kép, mà ăn cua cũng không bị béo.
- Cho cháu bốn con!
- Bốn con nghe không hay[2], sáu con đi!
[2] “Bốn” có cách phát âm gần từ “Tử” nghĩa là “chết”, nên người dân
Trung Quốc thường kiêng dùng số 4.