HOA HỒNG GIẤY - Trang 718

Cô nhóc giảo hoạt, Lục Địch Phi thầm than trong lòng nhưng nét mặt

vẫn tỏ vẻ rạng rỡ.

- Anh Lục, đây là Liễu Tinh bạn tôi. Nghe nói gần đây có một băng

cướp dạt tới Tân Giang, buổi tối chúng thường hay ra ngoài gấy án. Một
mình tôi không dám về khuya nên bảo bạn tôi đi với tôi. Không sao chứ ạ?
- Bạch Nhạn cười tủm tỉm.

Có sao thì làm gì được? Sao anh lại có thể để cô về khuya một mình

chứ? Đương nhiên anh sẽ đưa cô về tận nhà, cho dù là đưa đến tận giường
luôn cũng được.

- Em xem, cô nhóc này lại nói lời ngốc nghếch rồi, bạn em cũng là bạn

anh, được cùng ăn tối với cô gái xinh đẹp như vậy anh thật vui mừng biết
bao. - Lục Địch Phi yêu chiều liếc Bạch Nhạn một cái rồi đi tới kéo ghế
cho hai cô gái, sau đó treo áo khoác của họ vừa cởi ra lên mắc áo gần đó.

Ngồi xuống ghế rồi, Liễu Tinh nghiến răng nghiến lợi đạp chân Bạch

Nhạn dưới gầm bàn. Trong lòng cô hận chết Bạch Nhạn, cô chỉ ăn của cô
nàng có hai con cua thôi mà cứ như nợ cô nàng tám kiếp, cứ như con ma
đòi nợ bắt cô cùng cô nàng đi ăn cơm với một người đàn ông, nếu không cô
nam quả nữ xảy ra chuyện gì thì Liễu Tinh cô phải chịu mọi trách nhiệm.

Gã đàn ông này rõ ràng là loại quan chức làm mưa làm gió mà cô ghét,

là còn là cái tên lăng nhăng đầy tai tiếng nữa. Dưới sự uy hiếp của Bạch
Nhạn, cô đành khuất phục.

Đâu có sai, ngồi ở đây, sáng chói lọi như một cái bóng đèn đại cối vô

duyên, tay chân không biết để vào đâu, cười một cái là cơ thịt trên mặt rung
lên bần bật, đây đâu phải là ăn cơm, mà là chịu cực hình.

Bạch Nhạn nhéo Liễu Tinh một cái chẳng chút nương tay, mắt vẫn cười

tít.