Liễu Tinh nhéo má Bạch Nhạn, hung hãn nói:
- Mình muốn lấy chồng, tốt nhất là lấy một người đàn ông tốt hơn Lý
Trạch Hạo nhiều, nhưng Giản Đơn không phải là người mình cần.
- Tại sao?
- Trong lòng anh ta còn vương vấn bạn gái, anh ta muốn đợi cô ấy hồi
tâm chuyển ý. Dây dưa với người như vậy, chỉ tổ chuốc khổ vào thân.
- Cậu vẫn rất tự bảo vệ mình nhỉ?
- Mình vốn…Nhạn, cậu vừa vừa thôi nhé, mình đã mất mặt lắm rồi, lần
này cậu nhất định phải giữ bí mật giùm mình, đừng để mình phải mất thể
diện nữa. Chậc, mình đâu phải là người chạy theo mốt, sao lại dám đưa đàn
ông lạ về nhà chứ? - Liễu Tinh gãi đầu trợn mắt, vừa thở dài vừa lẩm bẩm.
Bạch Nhạn mỉm cười nhìn cô. Có lẽ chính Liễu Tinh còn chưa phát hiện
ra, hôm nay cô ấy đã không còn đau lòng vì mất đi Lý Trạch Hạo nữa, cô
ấy đang phiền não vì một người đàn ông khác, đây chẳng phải là chuyện tốt
hay sao?
Giản Đơn…Liễu Tinh…cũng không tệ nhỉ!
Trong tiếng rì rầm của Liễu Tinh, Bạch Nhạn từ từ ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh dậy, ngoài cửa sổ đã đen kịt. Cô nghe thấy tiếng Liễu Tinh nấu
cơm trong bếp, đèn phòng khách bật sáng.
Tài nấu nướng của Liễu Tinh không phải ở mức đáng sợ bình thường,
tay chân lóng ngóng khiến đám nồi niêu xoong chảo đau khổ rên xiết dưới
sự giày xéo của cô nàng. Không biết cô nàng làm gì mà mùi dầu khói khét
lẹt nồng nặc khắp phòng. Bạch Nhạn không nhịn được, ho mấy cái rồi ngồi
dậy, còn chưa bước xuống giường đã nghe thấy bên ngoài có người gõ cửa.