HOA HỒNG GIẤY - Trang 783

người, nhưng anh sẽ chỉ thích một người mà thôi? Có nỡ so đo không? Tại
sao lại cảm thấy sinh mệnh rất đáng quý, là bởi vì thời gian chết đi quá dài.
Bây giờ em hai mươi tư tuổi, cứ cho là em sống thọ đến tám mươi tuổi mới
chết thì cũng chỉ còn lại có năm mươi sáu năm. Trong năm mươi sáu năm
này, em còn chưa lập gia đình, chưa sinh con, chưa đi rất nhiều nơi em
thích, chưa làm rất nhiều chuyện, em muốn làm bà ngoại, bà nội…em
không có thời gian so đo nhiều đến thế, nắm bắt những cái trước mắt mới là
quan trọng.

- Nhưng em không sợ anh ta sẽ lại làm tổn thương em sao?

Bạch Nhạn mỉm cười:

- Em cảm thấy phải là anh ấy lo lắng em có làm tổn thương anh ấy hay

không! Anh ấy đã giở hết thủ đoạn ra rồi, em biết điểm yếu của anh ấy, còn
anh ấy lại không biết điểm yếu của em. Người ta nói đàn ông giống như trẻ
con, em không thể chỉ chấp nhận sự xuất chúng hơn người của anh ấy sau
khi trưởng thành, mà lại từ chối sự ngang bướng và bội bạc của anh ấy thuở
thiếu thời. Cuộc hôn nhân của bọn em bắt đầu là nghiệt duyên, anh ấy lấy
em về là có mục đích, em cũng ngầm theo dõi anh ấy với tinh thần đề cao
cảnh giác, chỉ cần hơi có gió lay cỏ động, em vẫn luôn giữ vững được vị
thế của mình. Hôn nhân thất bại, không hoàn toàn là trách nhiệm của mình
anh ấy, mà cũng có lỗi của em.

- Em nghĩ thông suốt tất cả những điều này từ khi nào?

- Khi một người đàn ông luôn ở trên ngôi cao ngất ngưỡng từ bỏ hết tôn

nghiêm trước mặt em, cúi mình làm cát bụi, bộc lộ bản thân không chút che
giấu; khi một người đàn ông, trong hoàn cảnh bi thảm nhất, dùng hết mọi
cách, dù là ăn cướp ăn trộm, cũng phải sắp xếp để em có cuộc sống tốt đẹp
nhất, còn anh ta lại chọn cách rút lui khỏi cuộc sống của em. Không cần
những lời sáo rỗng, trái tim tự nhiên sẽ rung động.