HOA HỒNG GIẤY - Trang 835

nhiên, Khang Kiếm hôn lên ngực cô, khiến đôi gò bồng đảo bắt đầu ẩm
ướt, như đứa trẻ sơ sinh đang mò mẫm.

Cô thấy khát, cổ họng khô khốc, cô muốn uống nước, nhưng Khang

Kiếm đang đè lên người cô, cô không tài nào cử động được.

Cô mở mắt ra, đôi môi Khang Kiếm trùm lên môi cô, sau đó là tai và

gáy, tới mỗi nơi đều như mang theo một ngọn lửa. Không chỉ có môi anh,
mà tay anh cũng bận rộn di chuyển từ ngực tới eo cô, nhẹ nhàng thả lỏng,
bàn tay chạm vào vế đùi trơn nhẵn của cô, chầm chậm trượt xuống tiến tới
mục tiêu rõ ràng.

Trời ơi, Bạch Nhạn kêu lên, khép chặt hai chân lại theo bản năng.

- Nhạn… - Khang Kiếm liếm tai cô đầy mê hoặc, dỗ dành cô thả lỏng -

Anh đây…

Giọng nói dịu dàng của anh có một ma lực kỳ lạ, khiến cô cảm thấy an

toàn, cô từ từ mở chân ra.

Nơi xấu hổ này, dưới sự mơn trớn của ngón tay thon dài của anh, Bạch

Nhạn cảm thấy toàn bộ linh hồn như trống rỗng.

Cuối cùng cũng đã khỏa thân tương đối, Bạch Nhạn cũng căng thẳng,

thấp thỏm, sợ hãi, xấu hổ. Khi cơ thể và cơ thể không còn bị ngăn cách bởi
vật gì, cô mới biết những giây phút vừa trôi qua chỉ là màn dạo đầu nhỏ bé,
máu huyết toàn thân cô đang sôi lên sùng sục. Cánh tay Khang Kiếm hơi
cộm lên dưới eo cô, nhưng lại khiến cô cảm thấy cả cơ thể mình đang nằm
trong lòng anh, cái đó của anh vừa vặn hướng vào nơi mềm mại của cô.
Giây phút này, cô cảm thấy anh như một mũi tên giương trên cung, bất kỳ
một tín hiệu nào cũng có thể khiến mũi tên lao vút đi.

Nhưng anh vẫn cố nhịn, mồ hôi túa ra đầy trán, anh mãnh liệt hôn lên

đôi môi khô khốc của cô, mút mát gáy cô, chờ đợi cô vì anh mà nở rộ, vì