HOA HỒNG GIẤY - Trang 859

- Không phải ai cũng có thể tuyệt tình giống như cô đâu cô Liễu Tinh ạ.

Cô có thể không chúc phúc, nhưng cô phải hiểu cho chúng tôi. Tôi và
Trạch Hạo hy vọng cô có thể sớm tìm được một vị chân mệnh thiên tử của
riêng mình.

- Cô Y, công việc của cô chắc chắn là vô cùng nhàm chán, thời gian dư

thừa không biết làm gì nên mới quan tâm tới vấn đề tình cảm của tôi. Tôi
tìm được chân mệnh thiên tử hay không thì liên quan gì đến các người? -
Liễu Tinh ra lệnh cho mình hít thở sâu để thật trấn tĩnh, nếu không chỉ ngay
giây tiếp theo, chắc chắn cô sẽ hắt ly cà phê vào người phụ nữ có gương
mặt trắng bệnh trước mặt này.

- Đương nhiên là có. Ngày nào cô còn chưa lấy chồng, khúc mắc trong

lòng Trạch Hạo còn chưa được giải tỏa thì hạnh phúc của chúng tôi sẽ
không trọn vẹn. Nếu đã quyết định ở bên Trạch Hạo, tôi hy vọng sẽ có
được toàn bộ con người anh ấy.

Liễu Tinh vừa ngạc nhiên vừa tức giận:

- Y Đồng Đồng, tôi thật sự phải vỗ tay khen ngợi tính chính trực của cô

đấy, nhưng cô có nghĩ là tôi phải có trách nhiệm và nghĩa vụ phải làm
những việc đó không? Cô có bản lĩnh khiến anh ta có thể gạt bỏ tình cảm
mười bốn năm mà nhào vào lòng cô, sao không có bản lĩnh chiếm được
toàn bộ con người anh ta, cô coi thường bản thân quá đấy.

- Đương nhiên là tôi rất tự tin. Chẳng qua tôi và Trạch Hạo chỉ muốn

quan tâm tới cô thôi. - Bàn tay bưng ly cà phê của Y Đồng Đồng khẽ run
rẩy, bờ môi mỏng há ra rồi lại mím lại mấy lần.

Thực ra, Y Đồng Đồng đã thất bại thảm hại. Từ sau lần Lý Trạch Hạo

tát cho cô hai cái tát đó, cũng chính trong đêm mưa đó, và những lời Khang
Kiếm nói khi đưa cô về tới cầu thang máy, đã khiến cô tự kiểm điểm lại bản
thân mình một cách triệt để.