- Ông ta đã khai ra, tháng Năm năm ngoái, ông ta đã chuyển nhượng
cho anh một chiếc xe thể thao trị giá 50 vạn tệ với giá chỉ ba vạn tệ, đồng
thời còn tặng cho anh một căn hộ độc thân cao cấp với đầy đủ trang thiết bị
ở trung tâm thành phố, giá thị trường lên đến một triệu tệ. Có chuyện này
không?
Khang Kiếm mím môi, anh còn nhớ khi đó anh đã nói với Hoa Hưng
rằng căn hộ đó chỉ cho Y Đồng Đồng được quyền sử dụng chứ không có
quyền sở hữu. Một khi Y Đồng Đồng rời khỏi Tân Giang, căn hộ đó vẫn sẽ
trả lại cho Hoa Hưng, còn chiếc xe, thực ra là mua rẻ.
- Sao không nói gì? - Ông Lưu cau mày - Anh đừng nói với tôi rằng anh
không phải là chủ nhân của chiếc xe và căn hộ đó.
Ông ta rút mấy tờ giấy từ chiếc túi xách mang theo bên mình ra:
- Chúng tôi đã điều tra, đây là khẩu cung của Hoa Hưng, còn đây... -
Ông ta đứng thẳng dậy, nhếch mép mỉa mai - Là chữ ký xác nhận của chủ
hộ - Y Đồng Đồng.
Khang Kiếm sững sờ.
- Y Đồng Đồng, giáo viên mỹ thuật trường trung học Tân Giang, bạn
gái cũ của anh. Vì muốn đá cô ta để kết hôn với người phụ nữ khác, anh đã
dùng chiếc xe và căn hộ làm quà chia tay để đạt được mục đích. Đây là
chứng minh nhân dân của chủ xe, đây là bản sao giấy chứng nhận quyền sở
hữu của căn hộ, tất cả đều đứng tên Y Đồng Đồng.
Khang Kiếm nhìn ba chữ “Y Đồng Đồng” trên giấy chứng nhận quyền
sở hữu nhà, bóng đen u ám như một quả núi đè lên người anh. Hoa Hưng
không biết anh muốn chia tay với Y Đồng Đồng, chắc chắn ông ta tưởng
nhầm rằng anh muốn vỗ về Y Đồng Đồng nên mới tự ý chủ động giúp anh
tăng giá trị món quà lên.