HOA HỒNG GIẤY - Trang 947

- Phải làm việc thì ai còn muốn làm quan nữa? Làm quan thực ra cần

phải có năng lực lãnh đạo, biết cách quyết định là được rồi. Đương nhiên
không phải lúc nào anh cũng nhàn hạ, nhưng đối với anh, việc ở bên em
quan trọng hơn công việc. - Giọng nói sang sảng của Lục Địch Phi bỗng
khàn đi, mang theo rất nhiều âm bật hơi, khiến không khí trong xe phút
chốc trở nên mơ hồ, mờ ám.

Bạch Nhạn cắn môi, đưa mắt ra ngoài cửa xe:

- Anh coi trọng em như vậy, em cứ tưởng rằng một người bình thường

thì trước tiên sẽ hỏi xem cuộc nói chuyện chiều nay của em ra làm sao.

- Anh không cần phải hỏi.

- Hả?

- Em có thừa khả năng đối phó với bọn họ, hơn nữa hiện nay báo chí rất

mạnh, vầng sáng lớn như vậy đủ để che lấp đi mọi tì vết.

- Nhưng đó mới là lời nói một phía của em, nếu bọn họ tìm Hoa Hưng

đối chất, liệu Hoa Hưng có không thừa nhận hay không? - Nhớ lại cuộc nói
chuyện lúc chiều, Bạch Nhạn vẫn cảm thấy hơi lo lắng, sợ xảy ra sai sót.

- Cho dù bọn họ cảm thấy nghi ngờ thì cũng sẽ không truy vấn nữa. Ai

lại dám gây khó dễ cho một hình tượng trong sạch thanh liêm để quần
chúng phải nổi giận. Anh đã nói chuyện với người của Hội chữ thập đỏ
Vấn Xuyên, bọn họ sẽ ở đây đợi tới khi Khang Kiếm ra để trực tiếp cảm ơn
cậu ta. Anh cũng đã bố trí phóng viên đi theo phỏng vấn. Còn về phía Hoa
Hưng, bây giờ ông ta nói gì ai mà thèm tin.

- Ông Lưu và ông Cao đó có đi tìm Hoa Hưng không?

- Về mặt thủ tục là phải tìm, bắt buộc phải đối chất lại mọi sự việc với

ông ta, sau đó ký tên là coi như hoàn tất.