Lục Địch Phi nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt lóe lên một tia nguy
hiểm:
- Anh nhớ rất rõ, em nói chỉ cần anh và Khang Kiếm đứng trên cùng
một vạch xuất phát, ở cùng một địa điểm, không chơi mưu mô, không giở
thủ đoạn, nếu anh vượt qua được cậu ta thì em sẽ đồng ý ở bên anh.
- Anh có làm được không?
- Thực ra hiện giờ cậu ta đã thua anh rồi. Anh tùy tiện phóng túng, coi
trời bằng vung, không bằng hình tượng tốt đẹp của cậu ta, nhưng cậu ta đã
ngã ngựa, còn anh thì không. Đó là bởi vì anh xấu xa bề ngoài, còn cậu ta
xấu xa từ trong bản chất. Điều này lẽ ra em phải rõ hơn anh.
- Thực ra anh không hề thật lòng yêu em, chẳng qua anh chỉ muốn xát
muối vào vết thương lòng của anh ấy thôi! - Bạch Nhạn bắt chước giọng
điệu của Lục Địch Phi.
- Không phải! - Lục Địch Phi quả quyết lắc đầu - Mấy năm qua, anh đã
từng kết hôn, đã từng có rất nhiều bạn gái. Anh và vợ cũ của anh đến với
nhau vì môn đăng hộ đối chứ không phải vì tình yêu, chẳng trụ được mấy
năm thì giải tán. Anh ở bên những cô bạn gái kia chỉ để vui vẻ, hợp thì gặp
nhau nhiều, không hợp thì lên giường một lần là bye bye, không hề nhung
nhớ, cũng chẳng hề tiếc nuối. Lần đầu tiên gặp em ở đảo Giang Tâm, anh
đã cảm thấy em rất đặc biệt, nhưng anh không lưu tâm. Cho đến buổi tối
mấy hôm trước, anh nhìn em mà tim đập thình thịch, cuống quít hoảng loạn
như một cậu trai mới lớn, cảm giác ấy chưa từng có trong anh. Cô nhóc ơi,
anh đã yêu em mất rồi.
Bạch Nhạn chớp mắt, từ từ xoay người lại nhìn vầng trăng lạnh lẽo đang
nhô lên khỏi mặt sông, chầm chậm rọi sáng dòng sông cuồng nộ.
- Trước năm hai mươi tư tuổi, người khác coi em như bệnh dịch. Vừa
bước qua tuổi hai mươi tư thì hình như vận đào hoa của em lại nở rộ. - Cô