HOA HỒNG GIẤY - Trang 971

Sếp Khang nhận hối lộ, đó là sự thật. Người đàn ông này đã được an bài

là sẽ phải ăn chính trị, thường phải đi bên sông, muốn để anh không bị ướt
chân thì chỉ có cách nhấn anh ta xuống nước, cho anh ta uống no nước một
lần thì lần sau anh ta sẽ phải đi cho cẩn thận.

Phạm lỗi thì phải gánh chịu hậu quả.

Cô biết Lục Địch Phi sẽ không bỏ qua cho anh. Tổ chuyên án của Ủy

ban Kỷ luật tỉnh được điều đến, mấy vị cán bộ cấp sở đã bị song quy, sếp
Khang đã ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, nhưng khi đó anh
không thể manh động. Cho dù anh lấp được lỗ hổng này thì cũng chỉ là giải
quyết theo kiểu vuốt đuôi, ngược lại còn dễ làm lộ ra điểm yếu, anh đành
chỉ có thể án binh bất động.

Anh là một vị thánh không thể bảo vệ chính mình, nhưng khi gặp họa,

trong lòng anh vẫn không thể quên được hình bóng cô.

Sau đó, Hoa Hưng xảy ra chuyện. Sếp Khang biết lần này không thể gặp

may được nữa, anh muốn cô đợi anh mười năm.

Thực ra nếu khi đó Bạch Nhạn đưa biên lai thế chấp nhà và giấy tờ

quyên góp ra thì sếp Khang có thể sẽ không bị song quy, và vẫn có thể giữ
được chức thị trưởng.

Nhưng cái Bạch Nhạn cần là một người đàn ông có thể đem lại cho cô

cảm giác an toàn, một người chồng có thể khiến cô bình yên ngon giấc tới
tận khi trời sáng, chứ không phải là một quan chức trông chờ vào vận may.
Cô muốn anh phải nếm trải hậu quả của việc nhận hối lộ, muốn anh đau,
muốn anh hối cải, muốn anh học được cách tự kiềm chế.

Được tự do trở lại sau khi trải qua sự giày vò đau đớn này, thiết nghĩ sếp

Khang có lẽ sẽ cảm khái muôn phần!

Tại sao cô không cảm thấy rất vui?