Tắt đèn ngủ đi, hai người lại rúc vào trong chăn. Nằm trong lòng Khang
Kiếm, Bạch Nhạn điều chỉnh tư thế cho thoải mái nhất rồi nhắm mắt lại.
Thực ra cô không đa nghi. Khang Kiếm không đưa điện thoại cho cô để
cô chúc mừng năm mới là cô đã đoán được ông bà Khang Vân Lâm vẫn
chưa thể chấp nhận cô. Nhưng cô chẳng rảnh rỗi để đi chấp nhặt mấy
chuyện này, xin hãy thứ lỗi cho sự ích kỷ của cô!
- Khang Kiếm, ngày mai, à không, hôm nay chứ, em muốn ngủ đến khi
nào tỉnh thì thôi. - Cô lẩm bẩm rồi ôm chặt Khang Kiếm, không nhúc
nhích.
Chỉ một lát sau, Khang Kiếm đã nghe thấy hơi thở đều đều của cô. Anh
trìu mến hôn lên tóc cô, rồi theo hơi thở đều đều của cô, anh cũng mơ màng
chìm vào giấc ngủ.
Ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà rời khỏi Tân Giang vào sáng
ngày giao thừa. Lần này Khang Kiếm gặp họa mà vẫn bình yên nên họ hết
sức phấn khởi, đòi về tỉnh để đón năm mới và đãi tiệc bạn bè và họ hàng,
sau đó mùng Năm tết, cả ba người sẽ tới Bắc Kinh thăm bà ngoại.
Thành ủy Tân Giang bố trí cho ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà
hai chiếc xe công vụ, Lục Địch Phi cũng cùng ngồi xe để về tỉnh.
Lúc trả phòng cho bố mẹ, Khang Kiếm nghe quản lý khách sạn nói
Bạch Nhạn đã thanh toán hết tiền phòng, anh chỉ mỉm cười, không nói gì.
- Khang Kiếm - Vừa rồi nghe Khang Kiếm nói muốn ở lại Tân Giang
đón Tết, bà Lý Tâm Hà thấy trong lòng thật chua xót - Con thật sự không
về ăn Tết cùng bố mẹ sao?
Khang Kiếm đẩy chiếc xe lăn, áy náy gật đầu: